Như lời đã hứa, Jungkook quay lại vào tối đó, quấn chặt trong cái áo choàng và một cái khăn choàng dài mà cậu nghĩ thuộc về mẹ mình. Mùi của bà đã phai nhạt từ lâu và Jungkook cũng không thể nhớ được chính xác nó thế nào-chỉ nhớ mang máng đó là một mùi thật thơm, rất thơm và cậu yêu nó nhất trần đời này.
Đúng như mong đợi, omega kia đã nai nịt chỉnh tề khi Jungkook mở cửa. Anh ta đang ngồi trên giường bệnh giống hệt mấy giờ trước, choàng cái áo len cũ của Jiwoo và đã sẵn sàng để đi, dù có chút căng thẳng.
Đôi mắt hai màu của anh ta chăm chú vào Jungkook ngay khoảnh khắc cậu mở cửa và cậu ra hiệu cho anh ta đi tới. Có vẻ như chẳng ai ra ngoài vào giờ này, ngoài những người có nhiệm vụ đi tuần ở ranh giới đàn, nên chắc là an toàn để người kia rời khỏi y xá.
Omega kia tiến tới, dù cái nhăn mặt rất khẽ nhưng Jungkook vẫn nhận ra-vết thương dù đang lành nhưng vẫn còn đau. Ngay khi omega kia ra đến bên ngoài, anh ta hít một hơi thật sâu không khí lạnh giòn và mắt mở tròn phấn khích. Jungkook đã hi vọng anh ta có chút sợ hãi, và rồi đề nghị cậu hủy bỏ chuyện này cho rồi, vì chắc là cả trăm mùi lẫn lộn trong không khí ít nhiều cũng có tác động tới anh ta chứ-nhưng thay vì thế, omega kia chỉ nhăn mặt quay trở lại nhìn Jungkook.
\”Sao mấy người hôi quá vậy?\” anh ta hỏi, như thể thật sự bị tổn thương bởi chúng vậy.
Jungkook cũng chẳng thấy xúc phạm gì lắm vì cậu nghĩ vài alpha trong đàn này thật sự có vài mùi không dễ ngửi lắm. Thay vào đó, Jungkook thích thú và cười với phản ứng của người kia. \”Anh nói xem.\”
Có gì đó trong thái độ thư thả của Jungkook giúp người kia cũng thả lỏng ra bớt, bờ vai căng cứng của anh ấy hạ xuống. \”Mùi như mấy đôi tất thối. Tôi còn chẳng ngửi được mùi của không khí quanh đây nữa.\”
\”Dễ hiểu thôi mà,\” Jungkook cười phá lên.
Cậu đã quen với mùi của đàn mình và chẳng thấy chút gì phiền toái tới cái mũi cả-và cậu cũng chắc là anh ta chỉ thích làm quá lên vậy thôi, vì nếu bỏ đi vài mùi khó ngửi thật thì đàn cậu có mùi của thông và mặt đất sau mưa. Và đó là một mùi dễ chịu, ít nhất với cậu là thế, nhưng có lẽ omega kia không thích mấy mùi này.
Jungkook vẫn nhớ rõ mùi mùa đông lạnh lẽo kì lạ bám trên người anh ta lần đầu gặp mặt-mùi của cái lạnh thấu xương giờ đã biến mất bởi vì anh ta không đang ở cùng với đang mình. Thay vào đó, giờ anh ta có mùi giống hệt thảo dược của Jiwoo và mùi hoa kim ngân. Luôn luôn là thế.
Họ im lặng đi cùng nhau, Jungkook đi trước người kia vài bước chân. Cậu có chút mong chờ anh ấy sẽ cố trốn đi, nhưng tuyệt nhiên không. Anh ấy đi theo Jungkook đến bên ngoài rìa làng, nơi chôn cất người trong đàn đã nhiều năm nay,. Không phải một khu nghĩa trang, nhưng nó cũng có ý nghĩa như thế với đàn sói.
Cái huyệt mới được lấp gần đây nhất dĩ nhiên là ở khu gia đình Jungkook. Có một lớp tuyết mỏng đã chất thành đụn nhỏ trên đó nhưng hoa vẫn còn tươi-Seokjin, Jungkook nhận ra ngay lập tức, bởi vì gần đây cậu chẳng hề có thời gian đến đây và trong làng chẳng ai quan tâm đến khu mộ này cả.
\”Hoa kim ngân?\” omega kia hỏi nhỏ khi nhìn thấy bó hoa, giọng đã khàn khàn muốn vỡ. Jungkook cảm thấy thật đau lòng khi anh ta quỳ sụp xuống đất, tay run run phủi đi đống tuyết trên mộ. \”Sao cậu lại biết đó là hoa yêu thích của bà?\”