Khi Jungkook về đến phòng mình vào bốn ngày sau khi chôn cất người bạn đồng hành của omega ấy, cậu thấy Namjoon cùng Seokjin đang chờ mình. Con trai của thủ lĩnh đàn chào cậu với một nụ cười má lúm, nhưng không khí khá căng thẳng và chỉ với ánh mắt Seokjin đang nhìn cậu kia, có thể hiểu rằng Jungkook đang gặp rắc rối.
\”Ch-chào buổi sáng…\” Jungkook nói, có chút ngập ngừng, trước khi cúi đầu chào với hai người lớn hơn.
Mặc dù Namjoon khá thân thiết với gia đình cậu và yêu Seokjin như điếu đổ- thường thì anh ấy luôn trở thành một thằng ngốc vụng về trước mặt omega xinh đẹp kia- Namjoon vẫn ở một thứ bậc cao hơn Jungkook rất nhiều, anh ấy đã gần như được xem như người kế thừa, vì thế dĩ nhiên Jungkook phải thể hiện sự tôn trọng. Mặc dù Namjoon vẫn như trước luôn luôn phẩy tay lờ đi và ra hiệu cho cậu đến bên bàn họ đang ngồi.
\”Em sao rồi, Jungkook? Mọi người vẫn đang làm khó em sao?\” Namjoon hỏi ngay khi Jungkook ngồi xuống. Nghe giọng anh ấy có vẻ có chút áy náy với cậu.
Jungkook chỉ nhún vai. Lúc này cậu đã quá quen với những lườm nguýt mà những người xung quanh ném đến bên mình, thậm chí Jungkook còn có thể lờ đi hoàn toàn chúng nữa kia. \”Well, rõ ràng đây là đàn của chúng ta, vậy anh còn trông chờ gì từ họ nữa chứ? Chúng ta chưa từng có người lạ mặt ở lại đây, và họ luôn cần ai đó để đổ lỗi.\”
\”Em nói đúng đến mức khiến anh cảm thấy thật kinh tởm,\” Namjoon nhếch miệng, nhẹ nhàng lắc đầu như thể đầu hàng trước thực tế Jungkook vừa nêu ra lúc nãy. \”Vì mẹ anh ngã bệnh nên chẳng ai thèm giữ nguyên tắc nữa, anh muốn thay mặt họ xin lỗi em. Đáng ra anh nên nghiêm khắc hơn chút nữa, nhưng anh chẳng giỏi về việc ấy cho lắm.\”
\”Joonie, chuyện này thì có liên quan gì đến em đâu chứ. Chính mùa đông sắp tới đây làm mọi người ai cũng căng thẳng cả, thủ lĩnh đàn lại đang ốm khiến mọi chuyện càng bấp bênh hơn. Chưa kể đến cả những chuyện có thể xảy ra đụng độ với đàn sói núi kia nữa,\” Seokjin xen vào, tay anh ấy đập nhẹ lên vai Namjoon. Jungkook trợn tròn mắt khi chưa đầy vài giây cả khuôn mặt của Namjoon đã đỏ bừng rực rỡ.
Với một người có tố chất alpha mạnh mẽ nhất trong số Jungkook từng gặp-mạnh mẽ, cực kì bảo vệ và tự hào về đàn mình, nhưng luôn bình tĩnh và có tính toán-Namjoon thật sự tệ hại trong khoản tình cảm này. Nếu anh ấy không mau chóng làm gì đó, Jungkook tin chắc rằng Seokjin sẽ tán tỉnh anh ấy thay luôn phần việc của alpha.
\”Em biết, biết chứ,\” Namjoon thở dài, đưa tay nắm lấy bàn tay Seokjin. \”Nhưng Jungkook chẳng phải là người nên bị người khác dè bỉu thế này và mọi người ai cũng biết vậy-đó chính là thứ khiến em giận nhất.\”
Có gì đó ấm áp chảy dọc tim Jungkook khi nghe những lời như thế, một sự nhẹ nhõm dần lan tỏa khắp tứ chi cậu. Biết rằng có Namjoon đứng về phía mình khiến căng thẳng lập tức giảm bớt-mặc dù cuối cùng thì nếu mọi chuyện diễn biến xấu đi, bọn họ đều biết Namjoon sẽ chọn đứng về phía đàn. Và Jungkook đã nhận biết từ lâu đó chính là lúc cậu phải chiến đấu một mình giành giật mạng sống cho chính mình.
\”Nhưng anh không ở đây để bàn luận về thiếu sót của anh hay đàn đâu,\” Namjoon nói sau một giây im lặng. Đôi mắt nâu ấm áp thường ngày của anh ấy lóe lên sắc đỏ, má lúm đồng tiền đều biến mất và không khí bỗng nhiên căng thẳng khác thường.