Đột nhiên có hàng tá đôi mắt dồn dập đập vào người Jimin, vừa phán xét, vừa tính toán, và Jimin nhìn thấy sự đoán định của một vài người, nhưng hầu hết những người còn lại chỉ tỏ ra đang cảm thấy cực kì phiền phức. Cậu căng thẳng nuốt nước bọt, nếu không có cơ thể ấm áp của Jungkook đang vững chãi đứng sau lưng cậu, Jimin có lẽ đã chạy trốn rồi. Dù chuyện này chẳng thích thú gì, nhưng alpha của cậu đang nhẹ nhàng ra dấu phía sau, và điều này giúp Jimin tìm thấy trong mình sức mạnh để đứng bên cạnh Chaerin, đôi mắt hai màu quét qua đàn Lee tìm kiếm.
Người bên đàn kia dửng dưng liếc cậu. Jimin cứ tự hỏi rằng không biết liệu ông ta có hối hận chút nào vì hành động của mình không nhỉ-liệu sinh mạng của bà cậu có chút giá trị nào với ông ta chăng. Có lẽ là không.
Jimin ghét những người này. Nhưng đồng thời cậu cũng nợ đàn Lee một vài thứ.
Bởi vì nếu không có họ, có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ gặp được Jungkook. Và nếu cố nghĩ chuyện này về một hướng khác, có lẽ bà của cậu không đơn thuần chỉ là chết một cái chết vô nghĩa. Bằng một cách nào đó, bà đã mang đến cho Jimin một cuộc đời mới, một cuộc đời mà trước đây cậu chỉ dám mơ về một cách tuyệt vọng. Và có lẽ Jimin chỉ cố nghĩ thế, cố xoa dịu tâm trí mình mỗi khi nghĩ về cái chết của bà, nhưng hãy cứ tin là vậy đi.
\”Bản thân tôi là một trong hai con sói núi đã bị tấn công đó, và tôi sẽ là nhân chứng cho Chaerin,\” Jimin nói, giọng cậu ngạc nhiên thay lại đầy mạnh mẽ và không hề ngần ngại.
\”Nhưng cậu là ai mới được?\” Alpha thủ lĩnh đàn Seo hỏi, đôi mắt sắc lạnh khiến Jimin hiểu rằng bà ta khinh thường cậu. Không một ai trong số họ tin tưởng-trừ khi cậu cho họ một lý do để làm thế. \”Cậu đúng là có dáng vẻ một con sói núi đấy, nhưng đàn Kim sẽ không đời nào chứa chấp cậu nếu đúng là thế. Nên, câu hỏi ở đây là, cậu là ai?\”
\”Tôi…\” Tôi là ai, đây quả là một câu hỏi hay. Ngay lúc này đây, Jimin không mang một cái họ của đàn nào, không mang một mối liên kết với bất kì đàn nào cả. Cậu chỉ là…Jimin mà thôi. \”Tôi là Jimin. Bây giờ là thế.\”
\”Jimin, huh.\”
Những lời của cậu được bắt ngay theo sau đó bởi những lời thì thầm thích thú giống với những gì Hyunwoo nhận được lúc nãy, nhưng Jimin thú thật là cậu chẳng quan tâm những vị thủ lĩnh đàn này nghĩ gì về mình. Cậu chẳng ở đây vì những chuyện đó. Nhưng cũng không thể chối bỏ rằng nó có chút làm Jimin hơi mất bình tĩnh, \”Nếu có thể làm mọi người tin tưởng hơn, thì tôi từng là Park Jimin. Con trai của Park Minyoung và Kim Yoojoon. Và chắc bấy nhiêu là đủ để giải thích vì sao đàn Kim chứa chấp tôi chứ.\”
Chaerin nói cho cùng thì chẳng ảnh hưởng đến việc sống chết của Jimin trong thời gian nhạy cảm đó lắm, tất cả đều là nhờ sự kiên gan bền chí của Jungkook và vô hạn tin tưởng của cậu ấy dành cho cậu-điều này đã trở thành tình yêu từ lâu- mà Jimin vẫn còn đứng tại đây, ngay lúc này.
Jimin sẽ không phụ những nỗ lực ấy của Jungkook. Và cậu sẽ không để mình bị người ta buộc làm cho im lặng nữa.
\”Một đứa con lai à,\” Thủ lĩnh Seo lầm bầm, \”Và của hai đàn mạnh mẽ nhất nữa. Thú vị đây…\”
Lần này đàn Choi cũng chọn cách im lặng, Jimin không thể nhịn nổi mà khinh bỉ nhìn bọn họ. Thủ lĩnh Choi quá giống ông cậu đã quá cố của Jimin, một alpha tồi, dù Jimin không lấy gì làm tự hào khi đã từng có lúc nghĩ rằng alpha nào trên đời này cũng giống ông cậu của cậu cả, nhưng giờ thì cậu đã biết nhiều hơn thế, hiểu rõ nhiều hơn thế rồi.