Tất nhiên Chaerin không có ý định đưa hai người đến thành phố trong tình trạng trắng tay và vô gia cư-bà có các mối quan hệ ngoài đó, ngạc nhiên hơn nữa, phải nói rằng rất nhiều mối quan hệ là khác, Jimin và Jungkook sẽ không phải lo gì trong vòng một hai tháng đầu này. Họ có một căn hộ nhỏ đang đợi sẵn sàng ở Seo-gu, khu vực ấy có khá nhiều con sói khác đang ẩn mình, thậm chí một số trong ấy còn là bạn của Sunghoon và Chaerin.
Nhưng sớm hay muộn thì họ vẫn sẽ phải bắt đầu tìm kiếm việc làm. Chuyện đó có vẻ cũng sẽ là một nan đề, vì hai người vốn không có nhiều kinh nghiệm về thế giới con người lắm, nhưng cả hai đều tin rằng mình sẽ vượt qua được thôi. Cũng không phải thế giới ngoài kia chỉ đơn độc có hai người mà, họ có thể tìm sự giúp đỡ ở bất cứ đâu.
Taehyung, Namjoon và Seokjin đều đến bên xe và chào tạm biệt họ. Một đường đến đây mọi người đều hào hứng nói chuyện, nhưng càng gần hơn với đường cao tốc, sự im lặng lại dần dần lớn lên. Lúc họ đến nơi, ngoài tiếng gió đang quật trên tầng cây cao kia và tiếng những con vật nhỏ đang săn mồi, hầu như không còn nghe được tiếng gì khác nữa. Jimin nghĩ không có ai đang đau lòng đến nghẹn đi, chỉ là vì mỗi lần tiễn đưa ai đó và chẳng biết khi nào mới gặp lại họ, dĩ nhiên lòng mọi người đều có chút khó chịu. Họ chỉ có một sợi dây để bấu víu chính là lời hứa sẽ sớm trở lại của Jungkook và Jimin mà thôi.
\”Được rồi,\” Seokjin lên tiếng trước, Jungkook rên lên, chuẩn bị nghe anh mình nhồi cho một đầu đầy kiến thức. Seokjin vỗ nhẹ lên tay cậu nhưng ánh mắt cực kì quyến luyến. \”Phải chăm sóc lẫn nhau có biết chưa hả. Ngoài kia không có đàn bên cạnh để bảo vệ em đâu, cũng chẳng có lãnh thổ riêng nữa. Căn hộ của em đúng là nơi an toàn, nhưng bên ngoài thì chính là thế giới của tất cả mọi người, không riêng một ai cả. Không phải của riêng em. Luật áp dụng ở đây không có tác dụng ở đó.\”
\”Tụi em sẽ không sao đâu, hyung\”, Jungkook trấn an. Cậu cười với anh trai mình, dù Jungkook đã cố gắng không để lộ ra nỗi buồn của mình, nhưng Jimin có thể cảm nhận được rất rõ, và con sói bên trong đang khóc thút thít. Mùi hoa kim ngân ôm lấy người kia, quả là một nỗ lực yếu ớt để an ủi Jungkook vậy.
\”Anh biết\”, Seokjin thì thầm, và ngạc nhiên thay, anh ấy có vẻ hoàn toàn chắc chắn về chuyện này. \”Hai đứa mạnh mẽ như vậy cơ mà, ở bên nhau lại càng mạnh mẽ hơn nữa, ai cũng biết điều đó cả rồi còn gì. À, nói tới mấy vụ luật lệ đi chứ? Trước giờ em có bao giờ tuân theo luật lệ ở đây đâu, nên chắc em sẽ nhanh chóng thích nghi với luật lệ ngoài kia nhanh thôi.\”
\”Em không chắc mình nên hiểu cái này là khen hay chê nữa.\”
Seokjin chỉ cười mỉm, nụ cười sáng bừng và tin tưởng, rồi anh ấy ôm chặt cả Jungkook và Jimin vào lòng. Jimin nhẹ nhàng thả lỏng, cậu đã quen với mùi caramel ngọt ngào thân thuộc và ấm áp của Seokjin, tựa như một gia đình vậy. Cạnh bên cậu, Jungkook đang tham lam hít ngửi lần cuối mùi của anh mình, điên cuồng muốn giữ lại một chút gì đó của người thân bên cạnh.
Seokjin cười khẽ và hôn lên tóc Jungkook. Sau đó, anh ấy lùi lại một bước và gật đầu với hai người, như thể đã hoàn toàn xác nhận rằng hai đứa em mình đã chuẩn bị xong, sẵn sàng lên đường. Như thể nói rằng anh ấy đã sẵn sàng để buông tay. \”Hãy an toàn. Và hãy hạnh phúc, đó là tất cả những gì anh yêu cầu ở hai đứa.\”