Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 20: Thirteen – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 20: Thirteen

Tất cả những gì Jimin muốn là được sống hạnh phúc bên gia đình mình. Nếu muốn làm vậy, cậu sẽ phải tìm kiếm một người mất tích nữa thôi, và rồi đến lúc đó, chỉ cần đảm bảo rằng tất cả mọi người được an toàn và hạnh phúc. Chỉ khi nào đã tìm thấy được Jihyun, lúc đó Jimin mới có thể bắt đầu cuộc sống theo cách mà mình muốn được.

\”Con hiểu rồi\”, Jimin thì thầm, và Jungkook cười khẽ, tay cậu giữ chặt lấy tay Jimin. Đó là lời nhắc nhở rằng Jimin luôn mang theo quê hương của mình bên cạnh, cậu sẽ không bao giờ còn cô đơn nữa, và thế giới ngoài kia không thể tước đoạt nó khỏi Jimin thêm một lần nào nữa.

\”Con sẽ tập làm quen với nó. Con thề đấy.\”

\”Con chỉ cần mở lòng để thử thôi,\” Sunghoon nói, \”Đôi khi mọi chuyện chỉ đơn giản thế thôi.\”

Mọi người đều cùng im lặng, thoải mái mà tận hưởng không gian xung quanh. Jimin vẫn cúi xuống, đầu tựa vào lòng Jungkook, nhưng sự lo lắng trong cậu đã lắng xuống một chút và mỗi lần hít vào, con sói bên trong cậu lại trở nên thư giãn hơn một chút. Jimin không thích những mùi hương nhân tạo xộc vào mũi và những tiếng động ồn ào bên tai, nhưng nếu dùng hết sức tập trung duy nhất vào hơi ấm bên cạnh cậu thôi, bỗng nhiên mọi thứ khác lại trở nên không đáng để tâm đến nữa rồi.

\”Chúng ta tới phòng khám rồi,\” Sunghoon đột nhiên thông báo, cho xe rẽ khỏi đường chính và rẽ vào một bãi đậu xe nhỏ. Jimin bật dậy, mắt chăm chú nhìn ra cửa sổ.

Xung quanh họ là những tòa nhà làm từ kính và bê tông, kim loại và nhựa, Jimin không nghĩ rằng trong đời mình cậu đã từng nhìn thấy nhiều người ở cùng một nơi như vậy. Tất cả đều chỉ bận tâm đến việc riêng của mình, ngay khi bước ra khỏi xe Jimin đã suýt bị người ta va phải, và anh chàng kia thậm chí còn không thèm xin lỗi. Với rất nhiều mùi hương trong không khí, Jimin không thể phân biệt được ai là sói và ai là người nữa. Một chiếc xe buýt chạy ngang qua họ, một chiếc máy bay đổ bóng xuống mặt đất, và có một đoàn tàu chạy qua đâu đó gần đây. Cậu cảm thấy như đang ở trong một vũ trụ hoàn toàn khác.

\”Khá tuyệt phải không?\” Sunghoon cười tươi hỏi, trước khi hất đầu về phía ngôi nhà mà họ vừa đậu xe trước mặt. \”Nào, chúng ta vào trong một lúc rồi ta sẽ đưa hai đứa đến nhà của mình.\”

Jimin vội vàng đi cạnh Jungkook, cậu sống chết cũng muốn bám vào alpha của mình, quá sợ hãi việc đột nhiên bị tách ra, dù biết chắc sẽ không có ai đến gần mình cả. Sunghoon dẫn họ vào trong phòng khám, và hai người phải cố gắng hết sức để phớt lờ mọi ánh mắt tò mò đang đổ dồn vào họ khi đi qua hành lang đông nghẹt và vào văn phòng riêng của Sunghoon.

\”Bây giờ thì\”, Sunghoon lên tiếng sau khi đã ra hiệu cho họ ngồi trước bàn, ông lại vòng qua sau bàn và ngồi xuống ghế của mình. \”Chaerin đã đề cập rằng có một thứ mà hai đứa muốn được kiểm tra, Jimin à. Con vẫn quan tâm đến điều đó chứ?\”

Trong một giây, Jimin hoàn toàn sững sờ. Cậu thì có cái gì muốn kiểm tra chứ?

\”Khả năng sinh con của con đó, Minnie,\” Sunghoon bật cười thích thú trước vẻ mặt bối rối của Jimin. \”Con đã luôn hoài nghi về chuyện đó đúng không. Con có muốn chúng ta làm một xét nghiệm không? Hay con chỉ muốn nghe lời khuyên của ta thôi?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.