Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 20: Ten – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 20: Ten

\”Cuối cùng cũng xuất hiện rồi,\” Taehyung dù đang nấu nướng gì đó với Seokjin trong bếp nhìn thấy họ cũng cười khì. Jimin chú ý thấy Namjoon không hề xuất hiện, và dù rằng cậu đã dần thân hơn với người anh họ này, nhưng vào những lúc như bây giờ thì đây quả là điều may mắn. Sự hiện diện của bất cứ alpha nào khác cũng sẽ khiến bản năng chiếm hữu của Jungkook trở nên gàn dở, và Jimin chưa đủ tỉnh để đối phó với cái con cún này đâu.

\”Để chúng yên đi Tae.\” Seokjin ra hiệu cho Taehyung và nhẹ nhàng chào hai người họ.ất một lúc mà Seokjin chẳng nói gì cả, anh ấy chỉ nhìn cả hai khiến Jimin đột nhiên thấy căng thẳng (bởi vì nhỡ đâu Seokjin đổi ý rồi, nhỡ đâu Seokjin không thích nhận Jimin làm em nữa thì sao, nhỡ đâu anh ấy lại nói rằng kết đôi với Jimin là một sai lầm thì càng chết dở)-nhưng rồi Seokjin lại cười rộ lên, ấm áp, thân thuộc, hạnh phúc lấp lánh dưới đáy mắt anh ấy. \”Hai đứa đều trông tuyệt lắm. Anh mừng là cuối cùng hai đứa cũng kết đôi rồi.\”

Jimin lập tức cười đến sáng lạng cả lên, nhẹ nhõm cả người, Jungkook bên cạnh cũng cười khẽ một tiếng. Cậu ấy hẳn là đã cảm nhận thấy mấy cái suy nghĩ nhảm nhí vừa rồi của Jimin, nhưng khác với người kia, Jungkook luôn luôn bình tĩnh trong chuyên này.

Chưa bao giờ Jungkook lại lo Seokjin sẽ phản đối. Cậu là người hiểu Seokjin hơn ai hết, là người cảm nhận sâu sắc hơn ai hết khao khát muốn cậu được hạnh phúc của anh ấy, và với Jimin, Jungkook đã nhận được điều đó.

\”Vậy thì,\” Seokjin vừa cười vừa chọc tiếp. \”Anh sắp trở thành bác chưa-\”

\”Được rồi được rồi đi thôi,\” Jungkook cắt ngay lập tức, cậu nắm lấy Jimin và kéo luôn vào phòng tắm, Taehyung cười ngặt nghẽo sau lưng họ. Jimin thấy máu mình giờ đổ dồn hết và hai má, biết quá rõ Seokjin muốn nói tới điều gì. Cậu vừa xấu hổ vừa căng thẳng, nhưng con sói bên trong lại hãnh diện vênh hết cả mặt. Nó chưa biết rằng có lẽ Jimin chẳng bao giờ có thể nhận được thiên chức đó nữa.

Không thể sinh cho Jungkook đứa con nào, đúng vậy đấy.

Chỉ khi họ đã một mình an toàn sau cánh cửa khóa chặt, Jimin mới dám quay lại nhìn alpha của mình. Jungkook bắt gặp ánh mắt của Jimin, dù gò má cậu ấy cũng đỏ chẳng khác gì cậu nhưng vẻ xấu hổ trong mắt lại lập tức tiêu biến và âu yếm nhìn người kia. Tay Jungkook với xuống eo Jimin, ôm chặt người kia vào lòng. Cậu biết quá rõ Jimin đang nghĩ về điều gì.

\”Không sao mà\”, Jungkook thì thầm, mỉm cười khi Jimin ngước nhìn mình. \”Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ ở bên nhau. Nên mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.\”

Tay cậu vuốt lên bụng dưới của Jimin, để lại một đường ấm áp. \”Em luôn ở đây.\” Jungkook nói, và Jimin chỉ cười đồng tình. Cậu tin Jungkook.

Nhân lúc Jungkook đang chuẩn bị nước, Jimin cởi quần áo của chính mình. Cậu bây giờ không còn quá chán ghét thân thể này nữa, lúc này tay Jungkook chạm vào da cậu còn quen thuộc hơn cả chính bản thân Jimin-cậu khát cầu điều đó hơn tất thảy-nhưng cũng phải mất một thời gian nữa thì mới có thể gọi là hoàn toàn thoải mái khi nhìn thấy làn da mình nơi đó. Mặc dù nhiều vết thương cũ đã được Jungkook làm lành sẹo, nhưng vẫn chưa hết hoàn toàn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.