\”Ông cậu của cậu muốn giết em trai cậu, bởi vì hiển nhiên, sự tồn tại của nó là mối đe dọa của ông ta. Một đứa con trai alpha của người chị mà ông ta đã giết, đứa con trai đó chẳng lẽ không báo thù cho mẹ nó sao. Nhưng ông ta không nhận ra, Jihyun không hề trung thành với mẹ cậu. Cậu ta còn chẳng nhớ nổi mẹ cậu là ai nữa, đúng không? Chính cậu, và bà của mình mới là người đã nuôi lớn Jihyun.\” Hyunwoo cười khẩy, lắc nhẹ đầu. \”Minhyun không nhìn thấy tiềm năng của Jihyun, Jimin à. Một alpha mang trong người dòng máu của hai đàn hùng mạnh nhất, quả là một kho báu hiếm người có được. Bên cạnh đó, nó đã thề trung thành với ông ta rồi. Tôi chắc là nó chẳng bao giờ có cái suy nghĩ muốn cướp vị trí thủ lĩnh đàn trong đầu.\”
\”Anh dám nói về người khác như thể họ là đồ vật vậy hả?\” Jungkook khó chịu hỏi. \”Cậu ấy là một con người đấy! Và ông chỉ quan tâm đến việc cậu ấy có hữu dụng hay không thôi sao?\”
\”Tôi chỉ quan tâm đến sự tồn vong của đàn tôi mà thôi. Jihyun không hề đe dọa đến điều ấy,\” Hyunwoo nói.
\”Nên là-\”
\”Tôi đã không giết nó,\” Hyunwoo nói rõ. \”Và tôi cũng đảm bảo rằng không ai dám động vào một sợi tóc của nó.\”
Jimin không còn hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa rồi, chân cậu nhũn xuống, sự căng thẳng giúp cậu đứng vững từ đầu đến giờ đã hoàn toàn biến mất, nhưng Jungkook đã nhanh tay đỡ trước khi chân Jimin chạm được đến mặt đất. Jungkook ôm chặt lấy lưng Jimin, vòng tay qua bụng đỡ Jimin đứng thẳng dậy và mắt đã hoàn toàn hóa thành màu vàng rực. Jungkook đang gầm lên về phía Hyunwoo, có vẻ cậu ấy đang muốn tính sổ với kẻ đã làm omega của mình đau đớn đến mức này. Nhưng Hyunwoo chỉ nhìn đâu đó xung quanh, không thèm quan tâm lời của mình vừa nãy đã tác động đến Jimin đến mức nào.
Thế giới của Jimin vừa bị nắm lấy, lật úp lại và đảo lộn toàn bộ.
\”Ngày đó khi Minhyun ra lệnh xuống tay, tôi đã nhận được lệnh phải đưa nó ra khỏi địa phận của đàn chúng ta và giết nó ngay tại lằn ranh biên giới với đàn Min, để nếu có bất kì ai phát hiện xác nó thì cũng không thể nghi ngờ đàn Park được. Nó lại còn là một thằng nhóc vừa dậy thì nữa chứ.\” Hyunwoo cười khẽ, và nhìn Jimin. \”Tôi nghĩ khi chuyện liên quan đến cậu thì chuyện này rất thường xảy ra Jimin, cậu khiến những người xung quanh cậu muốn chiến đấu vì một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó là lý do tôi nghĩ em trai cậu nên được sống, vì cậu, nó chẳng phải sẽ dốc hết sức chiến đấu vì đàn Park hay sao. Nên tôi đã bảo nó chạy đi. Bởi vì tôi luôn có một cảm giác rằng một ngày nào đó nó rồi sẽ quay lại tìm cậu, và ngay đó chính là ngày mà đàn chúng ta có thể thay đổi.\”
Một cơn gió lạnh buốt thổi xuống từ ngọn núi cạnh bên, nó gào thét với từng con sói đang tụ tập tại đây rằng đã đến lúc về nhà, nhưng có vẻ Hyunwoo là người duy nhất còn đủ bình tĩnh để nghĩ về những chuyện này.
\”Ừm, dù gì thì mùa đông năm đó cũng quá là khắc nghiệt. Mà tôi chỉ đưa cho nó đủ số tối thiểu để sống mà vượt qua rừng và xuống được con đường về thành phố con người thôi, nhưng nếu nó ngu ngốc làm nên chuyện gì đó, thì tôi không đảm bảo nó còn sống đâu nhé. Tôi cũng chờ nó về từ lâu rồi.\” Hyunwoo cũng thở dài, và quay đi, chuẩn bị về đàn mình.