Chaerin hiểu tất cả, bà không thất vọng hay giận dữ gì khi biết Jimin sẽ đem theo một trong những alpha tuyệt vời nhất trong đàn của mình. Thay vào đó, bà mỉm cười thấu hiểu và chỉ đơn thuần gật đầu đồng tình với cháu trai mình. Bà hiểu rất rõ nỗi đau của Jimin-bà cũng đã mất đi em ruột của mình, dù trong bao nhiêu năm qua trước khi gặp lại Jimin, bà vẫn luôn tin nó còn sống. Giờ thì Kim Yoojoon đã chết, đã chết quá nhiều năm, nhưng Jimin vẫn còn cơ hội tìm thấy em trai mình, và còn có cơ hội đoàn tụ cùng với gia đình mình. Chaerin biết mình cần phải buông tay, đây chính là lúc.
\”Cứ làm những gì con phải làm, ta sẽ không ngăn cản con đâu. Chỉ cần hứa với ta con sẽ tìm thấy thằng bé. Không có gì khiến ta hạnh phúc hơn là việc biết được cả hai đứa cháu của mình đang sống, thật khỏe mạnh và vui vẻ.\”
\”Chúng con hứa.\” Là Jungkook đáp, cậu nhanh chóng cúi đầu trước Chaerin. Một cử chỉ thể hiện sự tôn trọng với bà, và để cảm ơn sự thấu hiểu cũng như sự cho phép của thủ lĩnh đàn cho phép họ rời đi. Jimin cũng nhanh chóng làm theo.
Chaerin cười ấm áp. \”Ngẩng đầu lên, cháu trai ta. Con có cảm nhận được gió không? Ấm áp lắm, đúng không?\”
Đúng vậy, Jimin đồng tình. Gần như có thể cảm nhận thấy cả thế giới đang dần đổi thay. Có hoa anh đào đang nhảy múa quanh họ, có ánh sáng đang vuốt ve gương mặt họ, và Jimin cảm thấy thật khác trước đây. Ấm áp quá.
\”Con có biết đó là dấu hiệu của gì không, Snowflake?\”
\”Có ạ\”, Jimin gật, mắt cậu đăm đăm nhìn lên tầng trời xanh thẳm. \”Mùa xuân cuối cùng đã lại đến rồi.\”
Khi họ về đến biên giới đàn Kim thì đã đủ an toàn để mọi người đều thả chậm cước bộ. Jimin và Jungkook đi sau cùng, thật sát bên nhau và nếu xung quanh tối hơn một chút, có thể bóng họ lồng vào nhau sẽ bị hiểu lầm là một con sói lớn.
Không mất bao lâu họ đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, nhưng Jimin không lo lắng. Mặt trời vẫn còn đang rực rỡ, rừng đang phủ dần lên từng tán cây ngọn cỏ một màu sắc mới, không khí ấm áp. Họ đang được an toàn.
\”Em muốn về nhà thật nhanh,\” Jungkook rì rầm, lắc lắc đám lông rậm trên người. \”Em nhất định sẽ tắm thật lâu luôn.\”
\”Ừm đúng đó. Em hôi muốn chết.\” Jimin trêu, và cười phá lên khi Jungkook dùng mõm cắn nhẹ lên cằm mình. Jimin phóng đi nhanh hơn, trốn con sói trẻ con kia đang truy phía sau.
\”Anh chạy đi đâu hả?\” Jungkook gầm lên, dù vẫn là giọng đùa giỡn nhưng nghe giọng có vẻ đã muốn đói bụng rồi. Jimin cứ nhử cho người kia đuổi theo mình, đây là cách alpha thường làm khi chọn bạn đời cho mình, và chuyện này khiến Jungkook phát điên. Nếu đã bắt đầu đuổi theo con mồi, bản năng của alpha là không bao giờ bỏ cuộc trừ khi cậu ấy đã bắt được thì thôi.
Jimin còn nông nóng hơn, cậu muốn so xem ai là người chạy nhanh hơn trong số hai người họ.
Cậu đột ngột quay lại, dụi đầu vào đầu Jungkook, liếm lên miệng cậu ấy, dụ khị cho người kia tin là mình đã bỏ cuộc rồi đột nhiên lại phóng ra xa và cười vang.