Khi họ vào đến bên trong, phòng họp là một khoảng im lặng kì quái. Jimin tự nhủ không nên nhìn trực diện vào ai cả, cậu cố cúi thấp đầu và đi theo Jungkook trở về phía Chaerin và đàn Kim đang đứng, nhưng dù sao thì vẫn không ngăn nổi mình, Jimin liếc về phía omega ở đàn Lee kia một chút.
Có gì đó gần như là tuyệt vọng trong đôi con ngươi nâu sáng kia. Jimin tự hỏi không biết rằng liệu cậu ta có tham gia vào đợt tấn công mình khoảng vài mùa trăng trước hay không.
Hyunwoo và những người còn lại của đàn Park-à không, đàn Kwon, vẫn chưa ngồi cùng với những người còn lại. Nhưng khá rõ ràng là những thủ lĩnh đàn kia đã nhận ra mẹ Jimin không còn nữa, và có chút căng thẳng vương trong không khí. Họ đang chuẩn bị đánh giá năng lực của vị alpha thủ lĩnh mới này, cũng giống như cách Jimin thấy họ đã làm với Min Moonbyul. Nếu Hyunwoo thất bại trong việc làm họ ấn tượng, điều đó có nghĩa là bất cứ ai trong những người còn lại thuộc đàn Park cũ cũng có thể đứng lên nắm quyền chỉ huy thay cho anh ta.
Chỉ có kẻ mạnh nhất mới được làm vua. Chuyện đã luôn là thế từ bấy đến nay rồi.
Nhưng Jimin không cảm thấy căng thẳng như cậu đã tưởng. Dĩ nhiên một phần trong cậu luôn lo lắng cho đàn Kwon, nhưng phần lớn con tim cậu từ lâu đã không còn quan tâm nữa. Ngọn núi ấy chưa bao giờ là nhà của cậu, ngay từ đầu đã thế. Những người cùng đàn ấy gần như cậu chẳng nhớ nổi mặt, chẳng nhớ nổi tên một ai, cậu chỉ nhận biết họ như là những người cùng chia sẻ lãnh thổ đàn cùng mình mà thôi.
\”Mấy con sói đàn Park này nhanh nhanh chóng chóng lên được không vậy? Tôi không rảnh rỗi cả ngày đâu,\” đột nhiên thủ lĩnh đàn Lee gầm gừ, mỗi lúc trôi qua dường như khiến ông ta càng mất kiên nhẫn hơn. Từ nãy tới giờ ông ta luôn căng như dây đàn, từng đợt sóng quyền lực mạnh mẽ từ ông ta bắn tung tứ phía khiến Jimin cũng nhấp nhổm không yên, tay cậu tự động vòng quanh cánh tay Jungkook, ôm chặt. Jimin biết những người này có liên quan đến sự việc của mình và bà thời gian trước.
\”Bình tĩnh chút đi,\” Chaerin nhẹ nhàng cắt lời. \”Dạo gần đây đàn của họ vừa trải qua chút khó khăn.\”
\”Lại muốn làm sứ giả hòa bình,\” một thủ lĩnh khác kinh tởm nhìn Chaerin. \”Bà trở nên mềm yếu quá rồi đó. Khác bố bà một trời một vực nhỉ.\”
\”Có nhiều cách để lãnh đạo khác hơn là đàn áp và khiến người khác trở nên sợ hãi mà, Choi. Hay là lần sau ông thử làm thế xem sao.\”
\”Bà chọc khoáy tôi đó à, Kim?\” Ông ta lừ mắt quát. Nhưng Chaerin chỉ cười khẩy, bà không hứng thú cãi nhau.
\”Đừng có đặt lời vào miệng tôi. Tôi không ở đây để đấu với bất cứ ai trên cái bàn này đâu.\”
Rõ ràng là ai cũng cảm thấy căng thẳng và khó xử với tình thế hiện giờ, nhưng tạo thêm những xích mích không cần thiết là điều chẳng ai mong muốn cả. Sự tôn trọng của Jimin đối với Chaerin càng tăng cao hơn khi bà dễ dàng bỏ qua thái độ thách thức của đám alpha kia, bà không để lòng tự kiêu và ngạo mạn cắn nuốt. Đây là một thái độ và một phẩm chất hiếm có ở những alpha như bà, nhưng Chaerin quả là thầy của tất cả, alpha thủ lĩnh kia thì chỉ sống đúng với bản năng của ông ta mà thôi.