Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 20: Fourteen – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 20: Fourteen

Trời bắt đầu mưa phùn. Vì thành phố đầy khói bụi, Jimin không biết hề nhận ra trên bầu trời từ nãy đến giờ đầy những đám mây mưa, cũng như không thể ngửi thấy nó như mọi khi. Nhưng đó là một bất ngờ thú vị, nước làm mát rửa sạch những mệt mỏi sau chuyến đi và lấp đầy cậu với một thứ niềm tin mới.

\”Thôi nào, đừng để mình bị cảm vào ngày đầu tiên của chúng ta chứ,\” Jungkook nói, dẫn cậu vào cầu thang. Có một người đàn ông lớn tuổi đang đợi họ ở đó với chìa khóa trên tay, ông ta hẳn là beta, dựa theo mùi xạ hương nhàn nhạt tỏa ra từ người ông ấy. Rồi ông dẫn hai người lên tầng ba, vào sâu trong một căn hộ nhỏ. Nó hầu như đã có tất cả những thứ cần thiết, một chiếc giường, một số thiết bị nhà bếp và một phòng tắm với khăn tắm và bàn chải đánh răng mới. Thậm chí còn có một chiếc ghế dài và một loạt gối nhỏ và chăn bông để Jimin xây tổ mới.

Không tệ. Chắc chắn là nơi mà họ có thể sống cùng nhau.

Và cuối cùng thì Chaerin đã đúng. Qua cửa sổ phòng ngủ, qua những tòa nhà chọc trời và những ánh đèn đường vàng vọt, cậu có thể nhìn thấy đại dương. Dù chỉ là một phần nhỏ ánh bạc của nó, nhưng chắc chắn đó là sự thật, nó ở đó, không là ảo ảnh.

\”Sáng mai chúng ta có nên đi biển không?\” Jimin gọi Jungkook, cậu ấy vẫn đang nói chuyện với chủ nhà ngoài kia. Jungkook đương nhiên đồng ý. Jimin không thể chờ để cảm nhận sóng vuốt ve trên da mình nữa, cậu đã chờ thật lâu, thật lâu.

Một trong những thứ duy nhất khiến Jimin nhớ về mẹ mình-đại dương. Bà thường kể cho cậu và Jihyun nghe về biển, về vùng đất phía bên kia, bà đã muốn được đến đây, được tận hưởng, được chiêm ngưỡng, bà muốn biết biển rốt cuộc là thế nào. Nhưng với tư cách một thủ lĩnh alpha của đàn, bà đã không bao giờ có thể rũ bỏ tất thảy. Jimin nhớ mình đã từng hứa với bà rằng, một ngày nào đó cậu sẽ đưa tất cả mọi người đến biển, nhưng bà chỉ cười và vuốt tóc cậu rồi đi mất. Ngốc nghếch, Jimin nhớ bố đã từng gọi mình như thế. Jihyun chỉ chăm chú nhìn cậu từ nơi nó đang được bố ôm.

Nhưng có lẽ Jihyun đã đến Busan và ở lại đây. Có lẽ là vậy, ngay cả khi thằng nhóc không hề có bất kỳ ký ức nào về cha mẹ của hai người, nhưng có lẽ Jihyun vẫn cảm thấy niềm khao khát giống như Jimin.

Có lẽ ở một nơi nào đó trong thành phố rộng lớn này, Jihyun đang nhìn một phong cảnh gì đó giống như Jimin đang làm đây.

Jimin khẽ thở dài trước ý nghĩ đó, cảm thấy yên tâm một chút, vươn tay mở cửa sổ. Nó bị kẹt, rõ ràng là đã không có ai mở nó trong một thời gian dài, và khi Jimin cuối cùng cũng mở được nó ra thì cái tay cầm trên cửa sổ lại nằm lại trong tay cậu.

\”Hả …\” cậu nhìn nó một lúc rồi tức giận ném nó lên giường. Jimin có thể giải quyết vấn đề đó sau.

Jimin nghiêng người hướng ra ngoài cửa sổ. Cậu được chào đón bởi làn gió ấm áp đến từ đại dương, mùi mặn mòi hòa quyện với mùi khói và thức ăn ngoài phố thật hấp dẫn. Cảm giác khá ẩm ướt vì mưa, Jimin đưa tay ra, cảm nhận những giọt nước trên lòng bàn tay mình.

Mưa thật ấm. Khi nhìn lên bầu trời, Jimin có thể nhìn thấy mặt trời ló dạng sau những đám mây. Chẳng bao lâu nữa sẽ có một cầu vồng uốn lượn trên đó, và Jimin muốn chụp ảnh và gửi cho mọi người trong đàn. Taehyung sẽ thích nó lắm cho xem.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.