Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 20: Four – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 20: Four

Jimin đang vươn tay xoa xoa cho đỡ căng cơ thì Taeyong đến bên cạnh. Jimin đang ở một mình, tuy đã đồng ý để Jimin được hít thở dưới ánh nắng ấm áp này mà suy nghĩ một lát, nhưng Jungkook cũng chưa bao giờ đi quá xa. Mặc dù cậu ấy có vẻ không muốn omega này đến gần Jimin chút nào, nhưng cậu đã dùng mắt ra hiệu cho Jungkook ở yên đấy, và mỉm cười với Taeyong.

\”Tôi muốn cảm ơn anh,\” Taeyong nói thẳng, không mào đầu, không khách sáo, có một nụ cười buồn bã ánh lên trên đôi cánh môi mỏng kia. \”Tôi nghĩ nếu không có anh, họ có thể đã muốn tống khứ Jaehyun ra khỏi đàn rồi. Bố tôi sẽ không thể ngăn được họ, ông ta quá…quá xấu hổ khi vị trí alpha mà ông coi trọng nhất lại hóa thành một thất bại tủi nhục đến vậy. Tôi đã có thể mất đi bạn đời rồi, nếu không có anh.\”

\”Không cần cảm ơn tôi,\” Jimin đáp. \”Và làm ơn, đừng hiểu lầm tôi. Không phải vì tha thứ cho những gì cậu ta đã làm mà tôi đứng về phía hai người các cậu đâu. Và chuyện tha thứ, tôi không nghĩ là có bao giờ tôi làm được không nữa, về chuyện đó thì tôi rất lấy làm tiếc, xin lỗi nhé.\”

Taeyong cười yếu ớt. \”Đừng, đừng xin lỗi. Anh có quyền hận cậu ấy và tôi. Chúng tôi đã khiến cuộc sống của anh đảo lộn hết đúng không?\”

Jimin không thể phủ nhận điều đó, nhưng đồng thời, việc đảo lộn kia cũng đâu hoàn toàn là xấu. \”Có lẽ vậy. Nhưng đến nay thì đó là một chuyện không tồi với tôi. Ít nhất thì, hầu hết là thế.\”

\”Tôi không hiểu là anh đang cố tỏ ra tích cực, hay là anh chỉ đang lịch sự với tôi nữa rồi,\” Taeyong ngạc nhiên, và Jimin cười khẽ, lắc đầu. Taeyong đúng là một omega hiền lành, rõ ràng là phải chịu áp lực rất lớn vì mang trong mình dòng máu của alpha thủ lĩnh và phải gánh trọng trách của tai nạn này trên vai, nhưng Jimin có thể nhận ra, cậu ấy là một đứa trẻ tốt.

Cậu không nghĩ rằng mình có thể ghét cậu ta được. Bên cạnh đó, việc ghét bỏ tốn khá nhiều ngăn trống trong tim, và Jimin muốn dành tim mình cho những thứ đẹp đẽ hơn một chút.

Ai đó gọi tên Taeyong, và họ thấy ở phía sau cậu ấy đàn Lee đang chuẩn bị rời đi. Đàn Choi đã đi từ trước cùng với đàn Seo và sau đó là đàn Song, nên lúc này chỉ còn ba đàn có liên quan mật thiết với chuyện này ở lại, cùng với đàn Min, đàn này cũng đang đếm lại nhân số, đảm bảo không ai bị bỏ sót lại phía sau.

Taeyong thở dài. \”Ừm, tôi phải đi rồi. Tôi mừng khi nghe được anh vẫn ổn, dù chuyện tồi tệ đến thế đã xảy ra. Và tôi mong anh sẽ được nhận những điều tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất, cùng với alpha của anh-\”

\”Taeyong, tôi có thể hỏi một câu trước khi cậu đi được không?\” Jimin nhanh chóng cắt lời, không muốn cơ hội duy nhất này vụt mất.

Taeyong dừng lại, nghiêng đầu và tò mò nhìn Jimin. \”Ừm?\”

\”Cậu cứ luôn miệng nói đây là lỗi của cậu, nhưng tôi nhớ rất rõ là cậu không hề xuất hiện ở đó. Tôi hiểu là alpha của cậu phát điên, nhưng tôi không nghĩ đó lại là trách nhiệm của cậu. Cậu đâu có yêu cầu cậu ta tấn công tôi và bà của tôi đâu chứ?\”

Vẻ hoang mang trong mắt Taeyong sau khi nghe được câu đó lại mềm xuống, trở thành một thứ gì đó khá giống thích thú. \”Không, tôi dĩ nhiên sẽ không yêu cầu như vậy rồi. Tôi chưa bao giờ tán thưởng tính cách bạo lực của bố cũng như sẽ không làm vấy bẩn danh tiếng nữ thần mặt trăng tối thượng như thế. Nhưng…từ cách anh nói, anh có vẻ đã phải trải qua việc phát điên của ai đó rồi đúng không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.