\”Không, họ sẽ không làm thế đâu,\” cả Jungkook và Namjoon đều bất đồng cùng lúc. \”Họ sẽ giết cậu ta ngay lập tức.\” Taehyung nói tiếp, và Jungkook gật đầu đồng ý. Cậu biết đàn mình sẽ phản ứng thế nào- để bảo đảm an toàn cho họ, nếu Jungkook không phải là người tìm thấy omega ấy, Yoongi có thể đã giết cả hai người bọn họ rồi.
Và bằng hiểu biết của mình về anh ấy, Jungkook biết Yoongi sẽ làm việc đó nhẹ nhàng hết sức có thể -khác với Jungkook, cậu cứu omega ấy, chỉ để quẳng cậu ta vào đau đớn không thôi. Giờ thì cậu ấy sẽ phải đối mặt với sự ghét bỏ từ đàn Jungkook, hoàn toàn ghét bỏ, cho đến khi omega ấy khỏe lên và về được đàn mình.
Và ngay cả khi đó, họ cũng sẽ phải tin tưởng rằng omega ấy chỉ nói sự thật rằng lỗi của chuyện này hoàn toàn không phải thuộc về đàn Jungkook. Cậu có niềm tin vào chuyện này- Jungkook chắc rằng omega kia có niềm kiêu hãnh của riêng mình và chẳng bao giờ bán rẻ họ như thế cả-nhưng những người còn lại thì sao?
Cậu chắc rằng chẳng có ai.
Seokjin thở dài nặng nề. \”Có lẽ em nói đúng.\”
Trước khi họ tiếp tục nói thêm điều gì, thầy thuốc thực sự của đàn, Jiwoo, tiến vào trong. Bà bước xuống từ tầng hai, nơi được xem là riêng tư của y xá, tư thế vẫn uyển chuyển mặc cho tuổi tác không hề thấp.
\”Ah, ta có thể thấy cậu alpha trẻ này lại quay về đây nữa rồi đấy,\” bà ấy cười khẽ ngay khi thấy Jungkook đang đứng chỉ cách vài met với chiếc giường omega bị thương kia đang nằm. \”Mới đó mà đã nhớ ta rồi đấy à?\”
Jungkook đã biết Jiwoo từ lâu, vì bố cậu là em trai của bà ấy, và kể từ khi mùa đông đó xảy ra- mùa đông đã cướp đi của họ quá nhiều thứ-bà ấy là nguồn yêu thương và ủng hộ lớn nhất đối với gia đình Jungkook. Cậu biết ơn mọi thứ bà đã hy sinh vì họ và Jungkook cũng đến thăm bà thường xuyên, nhưng hôm nay cậu không ở đây vì bà ấy.
Và Jiwoo có vẻ biết quá rõ chuyện này, vì bà đánh nhẹ vào cánh tay cậu và bước đến bên giường omega ấy đang nằm.
\”Ta chỉ đùa thôi, Jungkook à. Ta biết chính xác con ở đây vì chuyện gì mà.\”
Jungkook có thể nhận thấy má mình đang nóng bừng lên vì giọng trêu chọc ấy và Taehyung cùng với Seokjin cũng cười vào mặt cậu, chỉ để sự xấu hổ ấy càng ngày càng tăng thêm nữa. Cậu chỉ mừng vì omega ấy vẫn chưa tỉnh giấc mà thôi.
Jiwoo ngồi xuống cái ghế cạnh bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cậu ấy, kiểm tra mạch hay gì đó-Jungkook không biết, và cậu cũng chẳng thèm quan tâm nốt. (Nhưng con sói bên trong lại một lần nữa không đồng tình với Jungkook, bởi vì chắc chắn có gì đó đang khó chịu cào cấu bên trong bụng cậu. Chỉ là cậu không biết được-không muốn biết-thực chất cảm giác ấy là gì mà thôi.)
\”Con đã ở đây mỗi ngày kể từ khi con mang cậu ta về rồi đấy,\” Jiwoo nói, giọng vẫn dịu dàng và không còn bóng dáng của sự trêu chọc ban nãy. Những ngón tay thon dài của bà tiếp tục nắm lấy bàn tay omega kia, như thể chỉ riêng với nó có thể chữa lành cho cậu ấy- và ai biết được, có lẽ như vậy thật thì sao. Jiwoo luôn luôn cực kì xuất sắc trong số những thầy thuốc mà cậu đã gặp, có lẽ có chút ma thuật gì đấy trong bàn tay bà thật cũng nên.