Bà ấy không nói gì thêm, cũng chẳng giải thích gì thêm nữa, và Jungkook bị bỏ lại, ngơ ngác và đứng như phỗng bên cạnh giường của omega ấy, tay vẫn nắm chặt lấy tay người kia.
\”Em nên ngồi xuống đi,\” Taehyung đột nhiên nói, thành công khiến Jungkook nhảy dựng lên vì bất ngờ, cậu đã từ lâu quên đi sự hiện diện của anh bạn mình trong phòng này mất rồi. Taehyung vẫn đứng đấy, dù cố cười gượng an ủi Jungkook nhưng vẻ lo nghĩ hiện rất rõ trên mặt, anh ấy hất đầu về cái ghế đẩu cạnh bên mình.
\”Ngồi xuống đi, Kookie,\” Taehyung gọi lần nữa, dùng chân đá cái ghế đến bên cạnh Jungkook.
\”Hôm nay sẽ là một đêm dài đấy.\”
Mất hai ngày mới khiến omega kia mở mắt được một lần nữa, lần này đã có thể tỉnh táo được hẳn mười phút trước khi lại bất tỉnh như cũ. Jiwoo công nhận rằng đây đã là cả một sự tiến triển đáng mừng, là thứ mà họ cần, vì cuối cùng thì xem ra omega ấy cũng đã có chút ý chí muốn sống, muốn ở lại với họ.
Jungkook cực kì nhẹ nhõm với thông tin này. Cậu cứ đi đi về về trạm xá, vì nhiệm vụ săn bắn vẫn phải hoàn thành như trước, nhưng mỗi khi xong, Jungkook lại dành hàng giờ ở đây, chỉ nắm tay người kia và mong rằng mình có thể giúp.
Jiwoo cũng ở đấy mỗi ngày, động viên rằng sự giúp đỡ của Jungkook còn nhiều hơn bất cứ thứ gì họ có. Nhưng khi cậu hỏi nguyên do-tại sao cậu lại có thể giúp đỡ nhiều hơn bất kì ai trên đời-thì bà ấy lại mau chóng đổi sang chuyện khác, nói gì đó về khả năng tự nhiên của alpha giúp omega mau chóng khỏe hơn các giới khác.
Điều này cũng chẳng sai, Jungkook biết thế, nhưng cậu cũng biết rằng nó không chỉ có bởi vì nguyên nhân cậu là một alpha mà thôi. Nhưng Jiwoo và Seokjin không muốn giải thích, Taehyung thì chẳng có vẻ gì là hiểu biết hơn cậu, và Jungkook thì sẽ chẳng bao giờ hỏi bất kì một ai khác, bởi vì cả đàn này đang nghi ngờ cậu cùng cực.
Namjoon đã tổ chức một cuộc họp đêm qua, bàn về đàn sói núi, anh ấy giải thích với cả đàn về việc vì sao omega này lại phải ở lại đây-giải thích tại sao Jungkook bắt buộc phải đưa người kia về đàn mình. Jungkook rất cảm kích với nỗ lực làm dịu mọi thứ của Namjoon, nhưng ngay cả với những lời giải thích ấy, thì có vẻ như cũng chẳng một ai mở lòng hơn trước với cậu.
Ngay cả khi Jungkook thật ra đang cố gắng ngăn một cuộc đổ máu giữa họ và đàn sói trên núi có thể xảy ra đi nữa.
Bởi vì cậu biết, mọi chuyện rất có thể vẫn sẽ đi đến kết cục đó nếu omega kia chết tại đây. Nếu đàn sói núi cũng xem trọng tính mạng của những thành viên trong đàn như cách đàn Jungkook vẫn làm, họ sẽ không ngần ngại báo thù- và chắc chắn đối tượng họ nhắm đến sẽ là đàn Jungkook. Vì vậy, nếu họ muốn tránh chuyện này xảy ra, đặc biệt là một cuộc đụng độ trước mùa đông, omega này cần phải sống và lành lặn để có thể trở về nhà cậu ta và nói lên sự thật.
Jungkook quả thật chẳng biết mình còn cần phải giải thích điều này bao nhiêu lần nữa, cần phải cố gắng khiến cho mọi người hiểu đến mức nào mới được-mọi thứ chỉ kết thúc ngay tại điểm khởi đầu của họ, ở nơi mà mọi trách cứ đều dồn về mỗi mình Jungkook, và sự thù ghét đối với omega đang nằm hấp hối kia.