Jimin đáng ra không bao giờ nên tin lời bà nói. Và họ đáng ra đã không bao giờ nên tin tưởng bất cứ con sói rừng nào.
Có một tuyến đường khác cắt ngang khi rừng, phía sau ngọn núi này. Tuyến đường an toàn hơn. Và Jimin đáng ra nên buộc bà phải đi tuyến đó, không cần biết nó dài thêm bao nhiêu, bởi vì nếu thế thì giờ có lẽ bà vẫn còn sống. Ít nhất giờ họ đã ở nhà, mặc dù với tuyến đó cũng đồng nghĩa với việc lái xe và cuốc bộ thêm vài chục dặm nữa-nhưng ít nhất nếu làm thế thì giờ bà vẫn còn ở đây, với cậu.
Hay có lẽ Jimin phải chiến đấu dũng cảm hơn. Cậu đâu lạ gì với cách cư xử hay gây hấn của đám alpha xa lạ nữa và cậu còn quen thuộc với việc tự chứng minh mình qua những trận đấu nữa kia- lời nói hay sức mạnh, hầu hết Jimin đều chiến thắng.
Và đúng ngay trận chiến này thì cậu thua. Trận chiến quan trọng nhất trên đời.
Jimin biết mình phải làm tốt hơn thế- phải cứu bà, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hy sinh chính bản thân mình. Nhưng đàn cậu cần bà ấy, bà là người lớn tuổi nhất và hiểu biết mọi thứ, đặc biệt là trong mùa đông-Jimin đáng ra nên đặt bà cao hơn, cao hơn của mình rất rất nhiều lần mới phải.
Đàn của họ cần bà và giờ đây, đội ơn Jimin, bà đã chết.
Chẳng cần ai thông báo, Jimin có thể cảm nhận thấy điều ấy.
Khi cậu thoát khỏi nơi đàn sói kia đang nhảy chồm lên lưng mình, cắn chặt vào cổ và gầm gào ở tai- ngay cả trước khi những thứ đó diễn ra, cậu đã biết rất rõ rằng cả hai người họ chẳng thể nào vượt qua được chuyện này. Máu đang chảy dọc theo chân và tay cậu khi Jimin biến thành sói- cậu đã biết, rằng mình đang đấu một cuộc chiến đã thua từ lâu. Và bên cạnh cậu đây, cậu biết rằng Sohyeon, người bà yêu dấu nhất của mình, đã trút hơi thở cuối cùng.
Jimin không cần cả kiểm tra, không cần phải hỏi lại vì cậu cảm thấy nó, từ tận sâu trong xương tủy mình, tim mình, linh hồn mình, bà đã mất rồi.
Và tất cả những gì còn hiện hữu trong tâm trí cậu giờ đây chỉ là tại sao chính bản thân cậu lại chưa chết. Điều ít nhất cậu có thể làm, là chết theo bà ngay tại đây mà thôi.
Nhưng thay vì chìm trong đêm tối mờ mịt ấy, Jimin lại chìm vào ác mộng và đớn đau, theo sau đó là một mùi hương thật đặc biệt- mùi gỗ tuyết tùng, vài thứ cay nồng và xạ hương, khác hoàn toàn với những thứ khác mà Jimin đã từng được ngửi qua. Nó vẫn luôn ở đấy, vấn vương bên cạnh cậu ngay cả khi Jimin đang chìm trong ác mộng và đau đớn, khiến tâm trí cậu mờ mịt đi, nhưng cũng cùng lúc ấy, nó khiến cậu nhớ rằng, mình vẫn đang sống.
Jimin tỉnh dậy, vài lần như thế, hoặc ít nhất là cậu nghĩ vậy. Sự tỉnh táo chỉ thoáng qua như ánh sáng trong những thành phố con người xây dựng, hay như mùa hè lướt qua trên đỉnh núi mà thôi. Cậu nhận thấy những mùi hương chẳng quen thuộc chút nào, không gian lại quá ấm áp so với nơi đàn cậu ở, nhìn thấy những thân người mà cậu chẳng nhận ra.
Thứ duy nhất mà Jimin nhận ra được- mờ ảo nhưng chắc chắn-là một đôi mắt vàng rực đang nhìn thẳng vào tận linh hồn cậu.