Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 2: Four – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 2: Four

Jungkook không muốn cắt lời cậu ta lần nữa, không thể làm thế khi giọng nói kia quá tuyệt vời, nhưng cậu biết rằng Jiwoo sẽ giết mình nếu cậu để cho omega ấy làm đau bản thân cậu ấy lúc này. \”Nghe này, anh có đủ quyền để cảm thấy sợ hãi hay giận dữ, nhưng những thứ ấy đâu có giúp được anh cái gì lúc này đâu chứ. Quay trở về giường đi, chờ cho đến khi hoàn toàn khỏe mạnh, và rồi chúng ta lại nói về chuyện này lần nữa.\”

Đôi mắt hai màu kia khó chịu nhìn cậu, một bên xanh biển đang chuyển biến thành màu xanh dương đậm đặc trong một giây đồng hồ. Bên cạnh đó, mùi của anh ta nồng nặc khắp nơi và Jungkook phải cố tình dừng thở trong một lúc, mùi hoa kim ngân khiến mọi giác quan của cậu bị bao vây tứ phía.

Jungkook có thể cảm thấy hơi ấm của omega kia bên cạnh mình, nhiệt độ ấy lan tỏa qua bàn tay đang ấn vào ngực cậu, và Jungkook biết mình đang lần nữa mất đi kiểm soát, mắt cậu chắc chắn đã vàng rực và mùi bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ.

Nhưng omega ấy lại nhanh chóng kiệt sức, mặc cho Jungkook đang vô cùng khẩn trương để giải thích lúc này, đôi mắt xanh dương kia lại trở về với màu trời đêm một tối mùa đông như cũ. Cái nắm chặt trên áo Jungkook đã lỏng bớt và anh ấy vấp ngã về phía trước, Jungkook theo bản năng, đưa tay ôm chặt lấy người kia-chỉ để bị xô mạnh ra khỏi người anh ấy.

\”Chậc…\” Jungkook bực mình nói, cậu để mắt mình xoáy vào ánh mắt chưa bao giờ yếu đuối của omega kia. \”Sao anh lại không thấy tôi chỉ đang cố giúp anh nhỉ?\” Tôi là người duy nhất ở về phía anh lúc này đấy!

\”Đừng…có nói n-nhảm,\” con sói núi kia nghiến chặt răng. \”Các người toàn là..đồ giả d-dối..\”

Jungkook hiểu rằng omega kia có đầy đủ lý do để tức giận và không tin tưởng họ, nhưng nó vẫn khiến cậu bực mình. Cậu đã cố giúp đỡ, tất cả những gì cậu đã làm là khiến anh ta an toàn và khỏe mạnh, mặc cho mọi người xung quanh ghét bỏ đến thế nào- và tất cả những gì cậu nhận lại được như một lời cảm ơn, chỉ là nhiều giận dữ hơn đang được ném xuống chân mình.

Nhưng cậu vẫn không thể giận được. Cậu bực, đúng vậy, nhưng cảm giác tức giận chưa bao giờ bộc phát ra, bởi vì trước cả những cảm xúc ấy, thứ Jungkook cảm thấy nhiều nhất với omega kia chỉ là thương hại mà thôi.

Jungkook biết người kia đã mất đi người thân yêu nhất, và đang phải ở trong một nơi xa lạ, nằm trong tay của một đàn đối địch mình, hoàn toàn cô đơn.

\”Anh phải lành lặn cái đã,\” alpha ấy lại cố nói lần nữa, cố nén bực mình xuống, và nhìn bằng ánh mắt van nài omega kia. \”Anh phải lành lặn để có thể trở về đàn mình và dừng cuộc tàn sát này lại. Vì vậy, tôi đề nghị anh, làm ơn, trở về giường đi.\”

Không thường xuyên một alpha lại thể hiện sự nhường nhịn đến thế với một omega, lại còn là một kẻ xa lạ không hơn không kém, nhưng Jungkook đã mệt mỏi rồi, và cậu còn một chút tuyệt vọng nữa. Cậu cần phải tìm lại vị trí của mình trong đàn, lòng tự tôn của mình, và cùng lúc ấy, cậu phải đặt an toàn của đàn lên trên hết thảy- và điều đó có nghĩa là omega đang đứng trước mặt cậu đây là chìa khóa của mọi việc. Vì vậy, cậu tình nguyện nhường bước, nếu điều ấy có nghĩa là omega kia có thể bình tĩnh hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.