Taehyung quẳng thêm một thanh củi nữa vào lò, và nhìn Jimin.
\”Rồi, để tớ nhắc lại lần nữa nhé. Đàn Lee muốn tổ chức cuộc họp giữa bảy đàn. Và nó sẽ được tổ chức vào ngày mai, cậu và Jungkook phải có mặt cùng với thủ lĩnh Kim, và cậu vẫn không để cho Jungkook kết đôi với cậu.\”
Jimin muốn ập đầu mình xuống bàn cho rồi. Có cảm giác như Taehyung cứ thích thúc cậu và Jungkook mau chóng hoàn thiện cái việc kết đôi này vậy, thậm chí còn hơn cả bản thân hai người nữa kia. Nhưng không có nghĩa là Taehyung nói sai. Đã một tháng trôi qua, và chẳng có chút tiến triển nào giữa hai người cả.
À, đó là nhờ Jimin cả thôi.
\”Đúng, đúng, đúng và sai.\”
\”Sao lại không chịu chứ?\” Taehyung đứng bật dậy và chống hai tay vào eo mình, cậu ấy lại sắp ca cẩm rồi đây. \”Tớ không hiểu được. Cậu chỉ cần yêu cầu Jungkook cắn cậu, và rồi cậu sẽ có cậu ấy-mãi mãi. Vậy là cậu có thể dừng cái việc giận hờn vu vơ và đánh trống lãng này luôn được rồi ấy.\”
\”Tớ làm gì giận hờn chứ,\” Jimin bĩu môi. Dù cậu có giận thật.
Taehyung trợn tròn mắt, cậu có thể nghe Hoseok cười trong bếp, anh ấy thậm chí còn không buồn giấu cả việc đang nghe lén hai người nữa đây.
\”Chim, Jiminie, trái đào ngọt ngào của tớ,\” Taehyung nói mà như hát, vòng qua cái bàn đến bên cạnh Jimin.
Họ đang giúp Hoseok trong lều thợ may được một lúc rồi, nhưng thú thật thì Jimin nghĩ việc thêu thùa may vá này nguy hiểm còn hơn cả việc đi săn nữa. Cậu chỉ có thể may vụng về vài đường, và Taehyung còn chẳng biết xỏ chỉ là như nào nữa. Mặc dù Hoseok chẳng có chút gì là bực mình cả. Anh ấy chỉ muốn có Taehyung ở lại bên cạnh mình mà thôi.
\”Cậu biết Jungkook sẽ không bao giờ từ chối cậu mà, phải không?\” Taehyung nói tiếp, ngồi phịch xuống cái ghế gỗ bên cạnh Jimin. Mắt cậu ấy to tròn và sáng lấp lánh, Jimin rất tin tưởng rằng ánh mắt này có thể nhìn xuyên qua tâm hồn của bất kì người nào mà cậu ấy muốn. \”Cái cậu Jeon đó ấy mà, mê cậu như điếu đổ còn gì, tớ cá là nó đang muốn được kết đôi với cậu gần chết đi được.\”
Jimin hiểu chứ, cậu biết hết. Cậu có thể cảm nhận thấy khao khát của Jungkook đối với mình, và cậu sẽ không làm như mình không đau xót về chuyện đó, khi ánh mắt Jungkook cứ mãi dõi theo cổ mình, và khao khát. Cậu ước gì mình có thể đưa cổ mình ra và để mặc Jungkook thỏa mãn, phần bản năng của Jimin sẽ không có gì vui hơn là khoảnh khắc đó nữa.
Nhưng cậu không thể.
\”Ôi trời,\” Taehyung ôm lấy mặt Jimin. \”Ôi không, đừng khóc mà, cậu biết là tớ ghét nhìn thấy cậu khóc còn gì-\”
\”Tớ xin lỗi,\” Jimin thút thít, cố quẹt nước mắt bằng mua bàn tay. Taehyung buông mặt Jimin ra, nhưng lại nhích đến gần hơn, mùi dâu tây của cậu ấy có chút ngọt và nồng hơn trong nỗ lực an ủi cậu. \”Tớ quả là một đứa rắc rối đúng không?\”
Taehyung mỉm cười, không có chút phán xét nào, và nụ cười ấy chỉ là tốt bụng thấu hiểu. Thảng hoặc, Jimin vẫn nghĩ mình không xứng đáng với những yêu thương này. \”Có chút hơi quá, phải không?\”