Đóa hoa đầu tiên báo hiệu xuân đến đã nở bung vào cuối tháng Ba.
Jungkook đang tìm củi đốt thì bất ngờ nghe một tiếng thốt lên ngạc nhiên, sau đó lại là một âm thanh thật vui vẻ, Jimin cạnh bên cậu đang vui sướng nhìn lên bằng đôi mắt hai màu lấp lánh. Đôi tay nhỏ bé của người kia nắm chặt lấy cánh tay cậu, lôi Jungkook đến bên một bụi kim ngân đã chết-và dưới đám lá héo úa từ lâu, từ lớp tuyết đang dần tan chảy, một cánh hoa vàng nhạt pha tím lộ ra.
\”Xem kìa,\” Jimin thích thú reo lên, quỳ hẳn xuống bên cái hoa nhỏ. \”Mùa xuân cuối cùng đã đến đây rồi.\”
Jungkook khẽ gật gù. Một mùa đông thật dài và khắc nghiệt đã qua, giờ thì không khí đã đủ ấm để tuyết dần dần tan chảy. Từ đợt tuyết cuối cùng đến giờ chưa được ba tuần-nhưng càng ngày thời tiết càng ấm áp hơn, Jungkook chắc rằng không bao lâu nữa cả khu rừng sẽ bung nở và vạn vật lại xanh tươi trở lại mà thôi.
\”Anh có muốn mang một ít hoa đến mộ không?\” Jungkook hỏi, đưa hết củi qua một tay, tay còn lại xoa mái tóc vàng óng của người kia. Tay Jungkook cứ thế vô thức chạy dọc mãi, dọc mãi xuống tận làn da cổ mỏng manh của người kia.
Jimin dựa vào bàn tay ấy. \”Không, được rồi em ạ. Tốt hơn là để chúng ở lại đây, cho chúng một cơ hội được lớn lên và làm đẹp cho đời đi. Khi trời ấm lên hơn anh sẽ tìm những đóa hoa còn đẹp hơn nữa cho bà. Và bố mẹ em.\”
\”Dĩ nhiên là vậy rồi.\” Jungkook cười. Rồi cậu dịu dàng kéo người kia. \”Thôi nào đừng để Seokjin hyung chờ lâu quá, em không muốn nghe anh ấy than vắn thở dài về cái sự lạnh này nữa đâu.\”
Lúc này vẫn còn khá sớm, ánh sáng đầu tiên vào buổi sáng chói chang mắt người, màu vàng nhạt xuyên qua lớp sương mù dày giăng mắc khiến khu rừng mang một vẻ mờ ảo thật đẹp. Jungkook rùng mình khi vài giọt sương rơi xuống đầu mình từ cành cây trĩu nước phía trên, cậu đã ngán cái mùa đông chỉ toàn lạnh lẽo và khô khốc này lắm rồi. Dù nó chỉ đến trong vài tháng, đối với Jungkook cậu có cảm tưởng nó phải đến vài chục năm là ít.
Nhưng rồi lại trong mùa đông ấy, đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Và bằng cách nói nào cũng vậy, có quá nhiều ý nghĩa với cậu.
Jimin đi đến bên cậu, đỡ lấy số củi trong tay Jungkook với một nụ cười mãn nguyện trên môi. Người kia gần đây tươi vui đến mức nhiều lúc Jungkook không nhớ được những ngày Jimin không cười có màu sắc gì với cậu, và dĩ nhiên, cậu cũng không hề muốn nhớ. Họ đi con đường đó một lần là đã đủ, Jungkook không muốn đi thêm một lần nào nữa.
Jungkook nghĩ rằng mình đã phần nào thành công-thành công trong việc viết lại quá khứ của người kia bằng một màu sắc khác. Ấm áp hơn, hạnh phúc hơn. Hay ít nhất, cậu tin rằng mình đang làm thế, và sẽ thành công.
Biết thế khiến chính bản thân Jungkook cũng cảm thấy hạnh phúc.
Đã hơn một tháng trôi qua kể từ sau trận đấu đó.
Thảng hoặc, Jungkook vẫn đến thăm nơi đó trong những cơn ác mộng của mình, nhưng gần như mọi thứ đã dần ổn định hơn trong cậu. Jungkook beiest Jimin cũng khổ sở vì những cơn ác mộng như mình, nhưng cả hai người đều cảm thấy dễ thở hơn khi biết mình không chỉ có một mình đơn độc. Bạn sẽ luôn luôn được an ủi khi có một người thức giấc vào giữa đêm cùng mình-khi bạn đang ướt đẫm mồ hôi, ho sặc sụa tìm không khí, mắt mờ đi không nhìn thấy gì, như thể bị giam hãm bởi dòng nước kia một lần nữa, như thể vẫn đang tuyệt vọng lần tìm chút hi vọng còn sót lại-người đó sẽ luôn ở cạnh bên, một sự hiện diện ấm áp, một thực thể khiến bạn an toàn, một trái tim đang đập.