Họ rời đi vào sáng sớm hôm ấy. Mặt trời còn chưa ló dạng khi Namjoon đến đón hai người, và hôn tạm biệt Seokjin. Họ sẽ về muộn nhất là vào tối nay, chỉ là một chặng đường tốn tầm hai giờ để xuống được chân núi.
Chaerin, Yoongi và Jaebum đều đã sẵn sàng ở rìa làng khi họ đến nơi. Jungkook cũng nhìn thấy Changmin, vị thủ lĩnh tạm thời sẽ quản lý mọi việc trong đàn khi Chaerin đi vắng, đã xuất hiện để đưa tiễn họ.
\”Sẵn sàng chưa?\” Chaerin hỏi ngay khi mọi người vừa tập họp đủ. \”Hãy đặt quần áo vào trong túi da. Chúng ta sẽ còn chuyển về hình người khi đến đó, và để mọi người không cảm thấy mệt mắt, ta nghĩ quần áo là một ý hay. Jaebum và Jungkook có thể thay phiên nhau mang cái túi này cho mọi người.\”
Không khí tràn đầy phấn khích. Jungkook vừa hồi hộp vừa căng thẳng, đây là cơ hội ngàn năm có một để gặp được thủ lĩnh của tất cả các đàn khác, và thậm chí còn được dự phần vào sự kiện lịch sử của cả bảy đàn trong khu vực này nữa chứ. Cậu khá chắc đây mới chỉ là cuộc họp lớn thứ hai trong lịch sử đã từng được tổ chức mà thôi.
Chaerin là người cuối cùng biến đổi, bà đã cẩn thận quan sát tất cả mọi người. Màu lông của bà ấy có màu giống với Namjoon, một màu nâu trầm có vài sợi hơi sáng, và chỉ nhỏ hơn Namjoon một tí xíu. Trong đàn sói rừng, màu lông trắng của Jimin nổi bần bật lên như một đám tuyết nhỏ giữa mùa hè, nhưng Jungkook thích nó lắm, cậu cứ mãi dùng đầu mình vuốt ve người kia để đánh dấu mùi lên người anh ấy.
Họ chạy xuyên qua khu rừng, thủ lĩnh đàn đi đầu, Yoongi bọc hậu. Gần như là bản năng, toàn bộ alpha đều vây xung quanh ở giữa, bảo vệ cho cậu, một lời nhắc nhở rằng tất cả các con sói đều sống nhờ bản năng-alpha có trách nhiệm bảo vệ omega, thế thôi. Jimin có lẽ chưa nhận được dấu kết đôi của Jungkook và chính thức là thành viên của đàn, nhưng họ đã xem cậu như người trong nhà, họ sẽ bảo vệ cậu.
Tất cả mọi người, kể cả Jaehwan, sẽ liều chết để bảo vệ cậu.
Khi họ đến được con đường, Chaerin ra hiệu cho họ dừng lại và chăm chú thăm dò xung quanh. \”Đàn Lee chưa đi đâu. Chúng ta nên nhanh hơn, ta không muốn đi cùng với bọn họ.\”
Dĩ nhiên chuyện đó chẳng ai muốn, nếu xét theo tính chất đối địch của hai đàn. Lần trước suýt nữa thì Chaerin cũng tử trận chứ không đùa.
Hai giờ tiếp theo họ vẫn chạy xuyên rừng cùng nhau như thế, Jungkook và Jaebum thay phiên nhau mang cái túi da trên vai. Họ quan sát rất cẩn thận và khi rừng biến thành một vùng lớn với hồ và đầm lầy, mọi mùi hương trong không khí đều thay đổi.
\”Đó là đàn Song,\” Jimin nói, chậm lại để sóng đôi cùng Jungkook. Trong tất cả mọi người ở đây thì có lẽ Jimin là người đã đi nhiều nơi nhất, khác với những con sói rừng, cậu khá quen thuộc với con đường này. \”Lãnh thổ của họ toàn là những vùng trũng ẩm ướt. Anh nghĩ đằng sau họ chính là đàn Choi.\”
Jungkook nhìn về phía được chỉ, cậu nghe thấy có tiếng gì đó cử động, có ai đó đang quan sát họ,
Sau một lúc, vùng trũng cũng kết thúc, và những tán cây lớn lại che phủ tầm mắt họ lần nữa. Núi đã càng lúc càng gần hơn, bóng nó đổ ụp lên tất cả vạn vật xung quanh. Jimin và Chaerin cứ thoăn thoắt tiến tới trước, số còn lại có hơi hoang mang. Một vùng hoàn toàn xa lạ khiến họ hơi sợ hãi, chỉ có trên con đường này mới là chỗ an toàn mà thôi.