Jungkook đứng bật dậy và gầm lên. \”Và nếu ông chấp nhận để cái tự trọng chó má ấy qua một bên, có lẽ ông đã thắng rồi đó!\”
\”Đừng có dạy tao, thằng nhóc-\”
\”Ông đã chẳng quan tâm gì đến đồng đội của ông,\” Jungkook gạt phăng đi, cậu đứng chắn trước mặt Jimin, che chở hoàn toàn anh ấy khỏi tầm nhìn của ông ta .\”Ông chỉ lo giết tôi mà để đồng đội của ông chiến đấu một mình. Cuộc chiến này đâu phải vì tự trọng của tôi-tôi chiến đấu để chiến thắng và nếu điều đó có nghĩa là phải chiến đấu theo cách của Jimin, thì tôi sẽ làm thế. Việc anh ấy là một omega thì ảnh hưởng gì đến chuyện đó đâu chứ.\”
Đôi mắt vàng rực của Jungkook ánh lên vẻ nguy hiểm thật sự. \”Ông chỉ là không muốn thừa nhận rằng ông đã thua cuộc bởi chính cháu trai mình mà thôi.\”
Dĩ nhiên ông cậu của Jimin gầm lên, và tiến lên về phía Jungkook. Namjoon và Yoongi chắn ngay trước mặt ông ta, Hyunwoo và những tên thuộc đàn Park cũng giữ lấy Park Minhyun.
Luật là luật. Jimin và Jungkook đã thắng-Minhyun và đồng đội của ông ta còn phải chờ quyết định của hai người ấy. Cho đến khi ấy, Minhyun không thể tấn công Jungkook và Jimin nữa, nếu ông ta cố làm thì ai trong đàn Park cũng có thể giết chết ông ta ngay tại chỗ. Đó là luật của trận chiến kiểu này.
\”Ông đã khinh thường anh ấy quá lâu rồi, và ông không muốn thừa nhận rằng Jimin còn giỏi hơn cả ông,\” Jungkook nói tiếp, cuối cùng thì cậu cũng bùng nổ cơn giận dữ, thất vọng và căm hận với ông ta, biến tất cả thành lời nói. Jimin cũng không muốn ngăn Jungkook.
\”Ông cho rằng anh ấy mang dòng máu của cả hai đàn khiến Jimin không có chút giá trị nào, trong khi chính nó mới là điều đáng trân trọng của anh ấy. Ông cứ nghĩ là một omega khiến anh ấy yếu đuối, trong khi Jimin đã rất nhiều lần chứng minh anh ấy mạnh mẽ hơn bất kì một alpha nào tôi từng biết đến trên đời-mạnh mẽ hơn ông, mạnh mẽ hơn tôi, mạnh mẽ hơn cả Park Minyoung nữa kia. Ông ghét Jimin, Park Minhyun, bởi vì Jimin có mọi thứ ông không có, anh ấy là một người ông không thể trở thành. Ông chỉ ghét anh ấy biết rằng một ngày nào đấy Jimin sẽ vượt xa ông. Đúng như ông đã sợ chị ông sẽ làm thế.\”
Jungkook không nói nữa, ngực cậu phập phồng vì giận dữ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nhưng đôi mắt thì tràn đầy thỏa mãn. Jimin có chút lo lắng vì mấy vệt đỏ trong đáy mắt ấy, nhưng cậu chỉ muốn đè người này ra mà hôn cho ngộp thở thì thôi.
Không ai nói về cậu với một thái độ trân trọng đến mức ấy, đúng là có hơi thiên vị, nhưng đó chính là…yêu. Jimin không biết mình đã làm gì để được ban phát một tình yêu như thế này với Jungkook, để được là người tình định mệnh của người kia nữa.
\”Chậc…\” Park Minhyun nhìn Jungkook, rồi nhìn Jimin, ánh mắt ông ta tăm tối, chẳng biết đang nghĩ gì. Jimin nắm lấy bàn tay Jungkook, lẳng lặng ủng hộ cậu ấy, cậu đứng ngay sát bên cạnh, Taehyung cùng Seokjin cũng khinh thường nhìn ông ta.
Cậu có mọi người, những người mà cậu muốn gọi họ là bạn của mình sớm thôi. Jimin không đơn độc.
Không còn đơn độc nữa.