Và Jimin cứ thế tiếp tục giảng giải thêm cho Namjoon, hướng dẫn cách đứng tấn rộng hơn để anh ấy không trượt trên nền băng. Vì trận đấu tay đôi sẽ được tổ chức trên mặt hồ-mặc dù nó đã bị một lớp tuyết dày che phủ, nhưng việc chiến đấu có thể sẽ khiến nó tung tóe hết cả và làm lộ ra mặt băng trơn nhẵn bên dưới, Namjoon có thể bị điều này làm thành một điểm yếu chí mạng.
\”Nếu Joonie của anh thắng,\” Seokjin đột nhiên lại cất lời, tay vẫn nắm chặt tay Jungkook. \”Thì hãy đưa Jimin rời khỏi đây. Đưa cậu ấy đi bất cứ nơi nào khác, khỏi khu rừng này, khỏi vùng này đi. Hãy cùng cậu ấy ra đi và nhìn ngắm thế giới-những nơi có biển, những thành phố lớn, và con người.\”
\”Hyung…\” Jungkook nhăn mặt, cố gắng nhìn vào mắt Seokjin, nhưng anh ấy vẫn đăm đăm nhìn vào Namjoon. \”Sao anh lại-\”
\”Đưa cậu ấy đi đi, Jungkook. Thế giới này không xứng đáng để cậu ấy phải chôn vùi ở đây.\” Cuối cùng thì anh ấy cũng mỉm cười với cậu, ánh mắt buồn bã nhưng ấm áp, luôn luôn là một ánh mắt chấp nhận mọi thứ như trước giờ vẫn thế, và Jungkook nhìn thấy mẹ mình trong đó, tim cậu quặn thắt lại. \”Đi và tìm một nơi mà cả hai đứa có thể gọi là nhà. Bởi vì chúng ta đều biết, nhà không phải là nơi đây. Em không nên sống một cuộc đời như thế.\”
Jungkook không còn gì để nói, vì chính bản thân cậu đã suy nghĩ về việc đó rồi, Seokjin không hề nói sai. Cậu vẫn xem đàn Kim là nhà mình, vẫn rất vui lòng hi sinh cả tính mạng để cứu bất kì ai trong đàn, thậm chí nếu đó là Jaehwan cũng vậy, nhưng ở đâu đó trong Jungkook luôn có một thứ gì đó cứ bồn chồn không yên. Nó thôi thúc cậu rời đi.
Và nếu đó là với Jimin-vì Jimin-thì Jungkook không từ nan gì cả.
Jimin lại thấy băng.
Đó là một vùng băng trong suốt, và quá dày, loại băng mà chúng ta thường tự tin rằng mình có thể đi trên đó mà không cần cẩn trọng, và thứ nước đen ngòm bên dưới đang cuộn chảy một cách không thể ngờ. Nếu Jimin khom xuống, cậu có thể nhìn hình ảnh mình phản chiếu bên dưới đang cau mày, và bị tinh thể băng làm cho vỡ nát. Có gì đó không đúng, con sói bên trong không lên tiếng, nhưng nó rất căng thẳng, một nỗi sợ hãi vô hình quặn lên trong bụng, Jimin phát ốm lên được, và cậu chẳng thể hiểu vì sao.
Phóng mắt nhìn xung quanh, hàng trăm dặm xung quanh chỉ toàn là băng tuyết, một vùng trời trắng xóa bao bọc một con người bé xíu, vùng núi của cậu, vùng núi Jimin đã quen thuộc từ thuở lọt lòng. Tưởng nó đã ở rất gần, nhưng thực chất để đến được nơi đó là hoàn toàn vô vọng. Khu rừng có đàn của Jungkook hoàn toàn biến mất, dù cố tìm thế nào Jimin cũng chỉ nhận lại một khung cảnh im lìm tĩnh lặng mà thôi.
Đột nhiên, một tiếng thụp vang lên, băng dưới chân cậu rung lên một chút. Có thứ gì đó đang đập lên mặt băng từ dưới hồ nước.
Ban đầu Jimin chẳng thấy gì cả, nước quá tối và ánh sáng khá tệ, nhưng rồi lại có một bàn tay tái nhợt đập lên mặt băng lần nữa, cố phá vỡ nó trong vô vọng, và Jimin hoảng sợ tột độ, tim cậu nhảy cẫng ra khỏi cổ họng. Có ai đó-ai đó đang bị nhốt dưới hồ nước này, dưới tầng băng này và người đó không thể phá được-