\”Namjoon sẽ không chết, Jimin à. Hôm nay anh ấy sẽ chiến thắng, và mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh chỉ còn cách tự do thực thụ đúng một bước chân nữa, đừng bỏ cuộc lúc này.\”
Jimin gần như tan chảy trong vòng tay ôm của Jungkook, \”Có xứng đáng không?\” Cậu hỏi. \”Hi sinh nhiều đến thế vì anh, đánh cược lớn đến thế vì tự do của anh, có đáng không, Jungkook.\”
Jungkook hôn xuống trán người kia, và đặt bàn tay mình lên ngực người ấy, cảm nhận nhịp tim đập loạn trong lồng ngực Jimin.
\”Xứng đáng.\” Jungkook nói ngắn gọn.
Và Jimin tin lời cậu ấy.
Vài giờ sau họ mới thức dậy, nhưng bên ngoài trời vẫn tối, như cái cách buổi sáng nào vào mùa đông cũng thế. Ở dưới lầu Seokjin đã nấu bữa sáng, Namjoon ngồi cạnh bàn ăn, hai mắt nhắm nghiền và hai tay đặt nghiêm chỉnh trên bàn.
Anh ấy đang cầu nguyện.
Cầu nguyện với ai thì Jungkook không biết. Namjoon chưa bao giờ là một con chiên ngoan đạo, mặc dù Kim Chaerin là người tin vào nữ thần mặt trăng, và hầu hết đàn này đều vậy.
Mặc dù không để mọi người nhận ra, nhưng Namjoon có lẽ cũng sợ như tất cả bọn họ mà thôi-nếu không sẽ không bao giờ có chuyện anh ấy ngồi đây và cầu nguyện thế này.
\”Chào buổi sáng,\” Seokjin chào họ. \”Ngồi xuống đi, bữa sáng sắp xong rồi.\”
Bàn đã được bày biện xong xuôi, và khi họ cùng ngồi uống, Namjoon cũng mỉm cười chào họ.
\”Xem ra hôm nay thời tiết ủng hộ chúng ta. Anh không cần lo lắng quá nhiều trong thời tiết thế này rồi.\” Anh ấy nói, cố pha trò để không khí đỡ nặng nề hơn, nhưng xem ra nỗ lực này không thành công lắm. Jungkook không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào dù tuyết không rơi đi nữa; cậu gần như cảm thấy mình mới là người ra trận chứ không phải Namjoon.
Chỉ một lát sau Seokjin đã bê ra vài đĩa trứng và rau cải, món nướng tối qua còn thừa lại, và bánh mì. \”Ăn ngon vào nhé, anh không biết khi nào chúng ta sẽ được ăn lần kế tiếp đâu.\”
Jungkook triệt để không muốn ăn nữa sau khi nghe câu đó, và cậu thấy Jimin cũng không khác gì, anh ấy chỉ lấy một lát bánh mì đặt vào đĩa mình. Sau khi nhận ra Jimin sẽ không gắp thêm món gì nữa, Jungkook đẩy phần đồ nướng trên đĩa của mình cho người kia.
\”Anh sẽ cần năng lượng đó,\” cậu ấy chỉ nói thế khi Jimin bất ngờ ngẩng lên.
Họ ăn sáng trong im lặng, chỉ có tiếng bát đĩa chạm vào nhau lách cách và tiếng lửa tí tách trong lò. Seokjin và Jimin rửa xong bát đĩa ngay trước chín giờ, và họ chuẩn bị xuất phát.
\”Có lời khuyên gì vào phút cuối không nào?\” Namjoon hỏi khi họ bước ra ngoài, đi về phía trung tâm làng và ở đó, một đám đông đã tụ tập từ trước.
\”Đừng mất bình tĩnh.\” Jimin thì thầm, có chút hoang mang. \”Hãy cố hết sức đẩy ông ta ra khỏi vòng tròn đó.\”
\”Đã hiểu.\”
Namjoon đi đến bên Seokjin, nắm lấy tay người kia, và đi về phía trước, Jimin và Jungkook cũng làm như thế, họ cần nhau lúc này.