Jimin cắn vào phần thịt trong má mình và rời khỏi người Jungkook. Cậu không cho phép mình rơi vào cái bẫy ấm áp mà Jungkook đang đưa ra, dù người ta có dụ khị thế nào cũng mặc.
Cậu không nghĩ rằng Chaerin sẽ giết chết mình và Hyunwoo-mặc dù biết bà chưa lâu và cũng không hiểu rõ gì lắm, cậu đã nhớ đủ những lời bố mình kể về bà để chắc chắn Chaerin không phải là người vô lý đến vậy. Nhưng Jimin cũng sẽ không trách bà nếu bà quyết định đuổi cổ cậu ra khỏi lãnh thổ đàn Kim cùng với Hyunwoo. Jimin chẳng có gì để trao đổi điều kiện với bà, cả cái đàn này ghét cậu, và Jimin cũng không nghĩ mình quen sống ở một đàn có khí hậu ôn hòa thế này nữa.
Nên nói thật lòng thì, có gì mà phải suy nghĩ?
\”Nếu thật là vậy thì tôi chỉ cần rời khỏi đây-\”
\”Không,\” Jungkook trầm giọng gạt đi. Jimin cũng không nhìn cậu ấy, biết rằng giờ có muốn nói lý với Jungkook cũng không được-thay vào đó, cứ tập trung vào những người khác thì tốt hơn. Cậu phát hiện Namjoon đang tò mò nhìn mình chăm chú.
\”Chuyện là Kim Chaerin sẽ không thể giết Hyunwoo ngoại trừ bà có ý muốn gây chiến với đàn Park. Hắn là ứng cử viên sáng giá cho vị trí thủ lĩnh đàn kia, và cậu tôi không thể ể hắn mất mạng dễ dàng như thế đâu. Tôi không nghĩ bà có thể làm gì khác ngoài việc thả hắn ra và cảnh cáo rằng bất kì ai muốn xâm phạm lãnh thổ của bà lần nữa sẽ lãnh đủ. Mà tôi cũng không tin lý do đàn Park cử người xuống đây là để gây chiến đâu, họ đi tìm tôi thật đó.\”
\”Để làm gì chứ?\” Yoongi nghi ngờ nhìn cậu. \”Từ những gì cậu kể thì cậu đâu có giá trị đến vậy đối với cái đàn đó. Tại sao lại phải dùng trăm phương ngàn kế để bắt cậu về, trong khi cậu còn chẳng đoái hoài đến cái ghế thủ lĩnh đó nữa?\”
Jimin bĩu môi và nhìn đi nơi khác. Cậu biết quá rõ ông cậu hèn hạ của mình muốn gì.
\”Ông ta vô sinh. Tôi không chắc là tôi có thể có con không nữa, nhưng bà tôi đã chết rồi nên giờ chỉ còn mỗi tôi với ông ấy….ừm, là những người cuối cùng của nhà họ Park. Anh nghĩ ông ta muốn có hậu duệ thì ông sai rồi, tôi và em trai tôi chướng mắt với ông ta, lại còn là đứa con của người chị ông ta căm hận nhất, nên ông ta đã định sẵn sẽ tận diệt cùng với tôi luôn rồi.\”
Jimin chỉ cười khinh bỉ khi nghĩ đến việc mình phải cùng chết với ông già đó mà thôi. Dù nghe có kinh khủng cỡ nào, Jimin đã có hàng chục năm trời làm quen với nó, thậm chí cả em cậu cũng đã chết rồi đấy thôi.
Nếu phải nói thật, Jimin luôn nghĩ Park Minhyung làm đúng. Cái gia tộc này phải chết cùng họ thôi-một người như Park Minhyun không đủ tư cách để lãnh đạo một đàn nào hết, và Jimin cũng không tốt đẹp gì hơn ông ấy. Cậu không thể xóa đi những đau đớn ông ta mang lại cho đàn này, và cũng không rửa sạch được máu đã nhuốm trên tay mình từ thời mẹ cậu để lại.
\”Đến cuối mùa đông này sẽ không còn đàn Park nào nữa hết,\” Jimin khẽ nói, dựa đầu vào đầu gối mình, và nhìn Jungkook. \”Ngay cả khi Chaerin đứng về phía chúng ta và tha thứ cho tôi, thì vấn đề giữa tôi và Hyunwoo vẫn còn đó. Bà ấy làm sao có thể đặt đàn Kim vào một tình thế ngặt nghèo như thế chỉ để cứu một đứa cháu chưa một lần gặp mặt như tôi.\”