\”Jungkook, Jimin\”, một giọng khác lại gọi, Jungkook kiềm xuống tiếng gầm giận dữ trong mình, cậu đang nói chuyện với omega của mình, không cớ gì lại bị cắt ngang như thế được.
Yoongi nhàm chán nhìn họ và nghiêm khắc nói. \”Vào trong đi. Mọi người đều đang chờ đó, và cứ thế này thì hai đứa chẳng có lợi gì đâu.\”
Jungkook nghiến chặt răng nhưng vẫn đồng tình. \”Em hiểu mà.\”
Khi cậu nhìn xuống Jimin đang nhỏ bé trong vòng tay mình, người kia không nhìn cậu nữa. Anh ấy có mùi của buồn bã, con sói bên trong cậu rên lên, đây là lỗi của Jungkook. Cậu biết mình không nên thô lỗ như thế, nhưng Jimin nên nói với cậu sớm hơn rằng anh ấy chính là thành viên của gia tộc thống lĩnh đàn sói núi, đàn Park, chứ.
Nhưng nếu vậy thì sự việc lại càng khó hiểu hơn nữa, đàn Park sao lại đối xử tàn tệ đến thế này với một thành viên có địa vị như Jimin?
\”Em ghét anh rồi à?\” Jimin hỏi khẽ, Jungkook giật mình, người kia vẫn không ngẩng lên.
Jungkook thở dài và ôm chặt người kia thêm một chút nữa. \”Không, em không hề.\” Em không bao giờ ghét bỏ anh đâu.
Làm sao có thể? Đến nước này thì Jungkook khá chắc là cả con tim mình đang bị người ta nắm trong tay rồi, cậu còn hi vọng giận hờn gì nữa sao.
Alpha ấy hôn nhẹ xuống trán Jimin, cái ôm lâu thêm một xíu, rồi cậu ấy thả lỏng vòng ôm. Mùi hoa kim ngân có chút ngọt và ấm hơn, Jimin không buông tay Jungkook.
\”Được rồi. Chúng ta sẽ vượt qua thôi mà.\”
Kim Chaerin đang xoay xoay một con dao trên tay khi Jungkook và Jimin bước vào trong.
Bà mỉm cười xem như chào hỏi, Chaerin đang ngồi trên một cái ghế lớn được phủ bằng lông thú, bà đúng là một nữ hoàng đang cai trị trên ngôi báu của mình, mái tóc dài chấm eo của bà không tết như thường ngày nữa mà xõa dài quanh mặt, càng làm tăng thêm vẻ uy quyền vốn có. Đôi mắt bà nghiêm khắc, không khí xung quanh khiến người ta phải run rẩy-Jungkook không dám nhìn bà lâu hơn vài giây. Jimin thì không nhìn ai cả.
Minseok và Chaeyoung rời đi ngay lúc hai người vào, có vẻ họ đã nói xong toàn bộ phần mình, và Minseok không muốn con gái mình phải ở đây xem đấu đá lâu hơn nữa. Anh ấy cười với Jungkook, và tò mò nhìn Jimin trong khi đẩy Chaeyoung đi nhanh ra ngoài.
\”Chào mừng cậu cuối cùng cũng đến đây, alpha Jeon.\” Chaerin nói ngay khi em trai bà ra khỏi lều. Mắt bà ấy cũng đã phát hiện Jimin.
\”Omega Park.\”
Jungkook cảm thấy miệng mình khô khốc, Jimin nắm tay cậu chặt đến nỗi Jungkook có cảm giác máu không thể chạy xuống nuôi tay mình nữa, nó tê rần cả rồi.
Vậy hóa ra là bà ta đã biết.
Jimin không ngạc nhiên, trái lại, vẻ mặt anh ấy dửng dưng đến không ngờ.
Hoàn toàn im lặng, Jungkook có thể cảm nhận toàn bộ ánh mắt trong lều đều đang chú ý đến hai người, có người phán xét, có người ngạc nhiên, lại có người tò mò. Lều chỉ mở được cửa hông, xung quanh chỉ toàn là gỗ và da thuộc, có hai lò sưởi, một trong số đó đang cháy bập bùng, vì thế bên trong này rất lạnh. Thường thì sẽ không có bàn hay ghế gì cả, nhưng lúc này đã có vài bộ bàn ghế được bê vào, chứng tỏ chuyện này sẽ không ngắn.