Tối hôm ấy Jimin biết có gì đó khác lạ khi Jungkook đến y xá với đôi con ngươi vàng rực và gương mặt không lấy gì làm vui vẻ. Taehyung cũng chú ý đến điều đó, cậu ấy đẩy bộ bài ra, ván bài họ đang chơi lập tức bị lãng quên trên bàn.
\”Kookie? Có chuyện gì sao?\” Taehyung hỏi nhỏ, giọng nói toàn là lo lắng. Đây là lần đầu tiên Jimin được chứng kiến vẻ nghiêm túc thế này của người kia.
Jungkook không hề trả lời, chỉ nhăn nhó đi thẳng vào bếp. Taehyung lo lắng đánh mắt với Jimin, cậu cũng chỉ biết đáp lại bằng lo lắng, Taehyung liền đứng lên và đi vào trong bếp theo chân Jungkook.
Jimin bị bỏ lại một mình cạnh lò sưởi. Cả cơ thể ngứa ngáy để được di chuyển, con sói bên trong cậu cứ thúc giục Jimin hỏi thăm Jungkook-hỏi thử xem cậu ấy có ổn không-nhưng phần lý trí hơn đang mách bảo Jimin rằng sẽ tốt hơn nếu cậu để Taehyung lo chuyện này. Hai người họ là bạn thân đồng thời là người cùng một đàn, họ có lẽ sẽ thoải mái trao đổi với nhau hơn cậu rất nhiều.
Jimin không biết nữa. An ủi lẫn nhau vốn không phải là một đức tính của đàn Park.
Nhưng thời gian cứ thế trôi qua mà Taehyung vẫn không hề quay trở lại, Jimin càng ngày càng lo lắng hơn. Cuối cùng thì cậu cũng hết chịu nổi, để mặc con sói ấy dẫn vào bên trong bếp.
Jimin gần như nghẹn thở khi nhìn thấy hai người kia đang ngồi cùng nhau bên bàn, vai sát cạnh vai, thì thầm to nhỏ gì đó. Một bàn tay của Taehyung đang đặt trên lưng Jungkook và tay còn lại xoa tóc cậu ấy, nhưng cái cách Jungkook chẳng hề phản ứng gì cả với chuyện đó mới là cái khiến Jimin cảm thấy quặn thắt trong lòng.
Làm sao cậu ta dám, con sói bên trong Jimin rít lên, dám chạm vào người của chúng ta?
Jimin cố nuốt xuống cục nghẹn ứ trong cổ họng và lờ đi cảm giác lạnh toát đang dần bò trườn vào từng thớ cơ. Khó mà dứt mắt ra được khỏi cảnh tượng trước mắt, Jimin phải tự an ủi mình rằng hai người ấy là bạn thân từ lâu, nhưng một phần trong Jimin hiểu quá rõ cậu sẽ chẳng bao giờ được gần Jungkook đến vậy. Cậu sẽ không bao giờ mang một ý nghĩa nào hết trong đời người kia.
Bởi vì Jimin là, luôn luôn là, một kẻ bên lề mà thôi.
Không cần biết cậu đi đến đâu, Jimin chẳng thể thuộc về nơi nào cả. Và đó là một sự thật quá hiển nhiên-việc diễn ra trước mắt chỉ là một lời nhắc nhở mà thôi. Một lời nhắc nhở mà Jimin luôn tâm tâm niệm niệm để bản thân không quá yêu mến một ai.
Lúc này có lẽ đã không còn kịp nữa, nhưng Jimin có thể cố lờ nỗi đau trong tim mình đi. Chôn luôn cả nỗi giận dữ và tham vọng điên cuồng của con sói bên trong mình lại, chôn cất luôn cả những đau đớn, tổn thương mà tim cậu đang phải chịu. Rồi Jimin thở, thật chậm, và lui lại. Một khắc sau, nhìn lại bóng lưng của hai người kia lần cuối, cậu xoay người và đi thẳng lên lầu.
Jiwoo vừa rời khỏi phòng Seungkwan và bà cười với cậu thật ấm áp, bà luôn luôn thế, luôn chấp nhận cậu, luôn chừa cho cậu một chỗ thật ấm, một bữa ăn thật ngon- nhưng Jimin không dám đáp lại, cậu chui vào phòng và đóng chặt cửa lại sau lưng.