\”Chào bé con,\” Jimin nhẹ nhàng nói. Đứa bé gái ấy ngẩng phắt lên ngay, nó đang rất sợ.
Cậu không tiến đến gần, thay vào đó Jimin ngồi xuống mặt đất cách đó một khoảng ngắn để nhóc không cảm thấy bị đe dọa. Đôi tay cũng được đặt ngay trước mặt hai người, thể hiện cậu không dự định làm gì hại nhóc cả, Jimin vẫn giữ nụ cười thân thiện từ nãy đến giờ, mùi của cậu vẫn tĩnh tại và ôn hòa như trước.
Jimin có thể nhận ra nhóc. Đây là một trong những đứa trẻ con đã được Taehyung đưa đến y xá, là đứa im lặng nhất-Chaeyoung, nếu cậu nhớ không lầm tên nhóc.
\”Em một mình ở đây làm gì vậy?\”
Nhóc ấy vẫn nhìn Jimin thêm một lúc nữa, nó phát hiện ra Jimin vô hại, nên sau cùng Chaeyoung đáp. \”E-em muốn g-giúp mẹ e-em…đi s-săn…\”
\”Uhm?\” Jimin cười với nó, rồi gật gù. \”Em giỏi quá. Nhưng vào giữa đêm thế này à? Không an toàn lắm nhỉ?\”
\”Nhưng-nhưng con muốn làm mẹ bất ngờ, với-với lại ở đây vẫn là trong lãnh thổ của đàn mà…\”
\”Sói không phải là động vật duy nhất nguy hiểm trong rừng đâu bé con ạ. Em có thể gặp một con gấu, nhóc à, chúng không quan tâm đây có phải lãnh thổ đàn hay không đâu. Anh nghĩ em nên đi về nhà thôi, mẹ em chắc đang lo lắng lắm rồi đó.\”
Nhóc gật, nước mắt nó lại giàn giụa trên má. Jimin phát hiện Chaeyoung bị trầy xước ở rất nhiều chỗ, quần áo ướt đẫm vì tuyết tan. Nhóc có lẽ đang cóng cả rồi cũng nên.
Jimin cởi áo khoác. \”Nè.\” Cậu quẳng cho nhóc. \”Mặc vào đi. Em đang lạnh cóng rồi và như vậy thì không ổn lắm đâu, phải không nè?\”
Trong một thoáng, Jimin đã nghĩ nhóc sẽ từ chối cái áo-bởi vì cậu là người lạ mà, không cần biết Jimin thân thiện thế nào, mùi của cậu nhẹ ra sao, đối với sói, mùi không thân thuộc chính là không ngửi nổi-nhưng rồi nhóc ngửi một chút, rồi đột ngột kéo sát cái áo vào ngực mình.
\”Nó-nó có mùi của J-Jungkook…\”
Oh. Jimin thích thú nghiêng đầu. Cậu không ngờ nhóc biết Jungkook nữa cơ đấy.
\”Ừ, vì nó là áo khoác của Jungkook mà,\” Jimin nhẹ nhàng giải thích. \”Đừng kể với cậu ấy, nhưng anh..ừm, anh đã trộm nó đó.\”
Chaeyoung há hốc. \”Vậy là hư!\”
Jimin cười lớn, cảm thấy an lòng một chút khi Chaeyoung quấn chặt cái áo quanh người và ngưng khóc.
\”Taetae đã bảo là Jungkook không thích mặc chung quần áo đâu. Anh không nên trộm nó, Jungkook sẽ giận đó.\” Nhóc ấy bĩu môi và Jimin không nỡ cười nữa.
\”Anh biết rồi. Cậu ấy cũng đã nói với anh vậy đó.\” Nhưng chưa bao giờ Jungkook không đưa quần áo của cậu ấy cho Jimin mặc cả.
Đột nhiên như hiểu ra gì đó, Chaeyoung há hốc. \”A-anh là con sói núi đó!\”
Jimin nhăn mặt khi cậu nghe rõ cảm giác sợ hãi trong giọng nhóc con. \”Anh-yeah, đúng vậy, nhưng anh không làm hại em đâu. Anh không làm hại ai trong đàn của Jungkook hết, anh chỉ-\”
Một tiếng gầm trầm đục cắt ngang lời Jimin nói, cậu giật thót người. Gió đã đổi hướng rồi.
Mùi của bạc hà và không khí lạnh tràn vào mũi. Con sói bên trong Jimin rên lên, trầm và khẽ khàng, nó quên luôn Jungkook và chỉ chú ý đến sự đe dọa mới mẻ này-một mối đe dọa đến mạng sống, chứ không còn là một mối tình đơn phương nữa.