Jungkook không thích sự căm hận mà ud rất khéo, Jimin cũng không thể giấu được khi nói về thủ lĩnh đàn Park. Đó là vì tông giọng đó không được dùng khi bất cứ một con sói nào nói về thủ lĩnh đàn của họ, đời nào Jungkook lại dám phỉ báng đến thế khi nhắc về thủ lĩnh Kim Chaerin chứ.
\”Đừng có gọi em là cún nữa,\” Jungkook cằn nhằn, tốt nhất là đừng nên xoáy sâu vào nội bộ đàn khác. Cậu không muốn làm mình giống hệt một tên gián điệp, cũng không muốn khiến Jimin nghi ngờ, cái lấp lánh trong mắt Jimin hiện giờ chắc chắn sẽ không dành cho một tên lợi dụng người khác.
\”Không bao giờ.\”
Và đột nhiên mặt Jungkook bị một quả cầu tuyết đập vào, Jimin lập tức vừa cười phá lên vừa tìm chỗ nấp.
Vậy mà dám gọi mình là cún, Jungkook nghĩ, vuốt nhanh lớp tuyết lạnh giá trên mặt.
\”Oh anh đang tìm cái chết.\” Jungkook ra vẻ hầm hè.
Jimin thè lưỡi lêu lêu người kia, ngay lập tức lại cúi xuống vo một viên đạn tuyết khác. Jungkook nhíu mày và không tốn một khắc, cậu đã phóng lên người anh ấy, đè hẳn hòi người ta xuống tuyết.
Jimin cười phá lên, và cố giãy giụa bên dưới, tiếng thét vì bị cù vào eo dội vào ốc tai Jungkook, xem ra đang muốn thoát khỏi vòng kiềm kẹp của Jungkook lắm đây. Jungkook quả là có ăn thêm một hay hai cục đạn tuyết gì đó nữa nhưng sau vài phút thì Jimin bỏ cuộc, hết cả hơi nằm dưới tuyết.
\”Em nên nhìn mặt em lúc này ấy.\” Jimin khịt mũi, cởi bỏ cái găng tay đã ướt nhẹp để vuốt bàn tay ấm áp lên má Jungkook.
\”Anh buồn cười thật luôn,\” Jungkook chỉ lầm bầm, lắc đầu. Chắc Jiwoo và Seokjin sẽ vui lắm lắm nếu hai người họ trở về với quần áo ướt nhẹp thế này đây-nhưng càng nhìn cái cục trắng trắng bên dưới, Jungkook lại càng không giận nổi.
Tóc Jimin trải dài trên tuyết, mắt cười và môi hồng đang hé mở, hơi thở nóng hổi cứ chọc vào cằm Jungkook. Anh ấy nhăn mũi và cười, Jungkook không ngăn nổi tim mình lại bắt đầu kì cục và cậu khom xuống, cạ mũi vào mũi Jimin trước khi nhận ra điều gì.
Nơi hai người chạm nhau ấm ấp và dễ chịu đến khó tin. Jungkook cứ thế để mặc tim mình dẫn lối, đánh dấu mùi người kia sâu hơn nữa, khiến Jimin rên lên đầy thỏa mãn. Jungkook có thể làm thế này mãi mãi luôn cũng được.
Khi Jungkook ngồi thẳng dậy, Jimin đã mở mắt to tròn nhìn cậu. Vũ trụ màu xanh thẳm vẫn xa lạ và tăm tối như vậy, nhưng vũ trụ màu vàng chính là nhà Jungkook. Nó chỉ chứa bóng hình cậu, và chỉ cậu mà thôi.
Môi họ suýt thì chạm nhau. Khát vọng muốn khom người và hôn người kia mạnh mẽ hơn cả khi hai người đang làm tình- và ý nghĩ ấy khiến Jungkook quyết tâm đứng dậy.
Đó là dấu hiệu để dừng lại trước khi cả hai người vượt qua lằn ranh cuối cùng.
Bởi vì đó là việc tệ hại nhất một con sói có thể làm, yêu một con sói đến từ đàn khác.
\”Thôi nào, chuẩn bị về được rồi đó. Anh có vẻ đang lạnh kìa.\” Jungkook kéo Jimin đứng dậy. Jimin có vẻ sắp hóa thành kem-sói đến nơi rồi.