[ Tường Lâm/翔霖 ]_Chuyển Ver_Mùi Hương Ngào Ngạt – 39_Đẹp trai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Tường Lâm/翔霖 ]_Chuyển Ver_Mùi Hương Ngào Ngạt - 39_Đẹp trai

Thấy Tưởng chủ nhiệm khí thế hung hăng đi tới, Hạ Tuấn Lâm lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này, cả người có hơi ngẩn ra.

Trái lại Nghiêm Hạo Tường bên cạnh kéo cánh tay cậu một chút, lôi cậu chạy theo hướng ngược lại.

Hạ Tuấn Lâm phản ứng được lập tức bước nhanh hơn, chạy lên theo.

Tưởng chủ nhiệm không nghĩ mình mới vừa bước hai bước đến bên đó, hai học sinh này liền chạy đi.

Đây rõ ràng là chột dạ!

Tưởng chủ nhiệm phẫn nộ, chạy lên phía trước đuổi theo. Ông thường tóm mấy đôi tình nhân trong trường, đã quá quen với mấy con đường học sinh chạy qua. Tưởng chủ nhiệm từ vườn bên kia đã chạy tới gần, sắp đuổi tới nơi.

Hạ Tuấn Lâm kéo Nghiêm Hạo Tường quẹo qua, đột nhiên cảm thấy việc này có gì đó không đúng, vừa chạy vừa nói: \”Nghiêm Hạo Tường! Tại sao chúng ta phải chạy!\”

\”Bởi vì Tưởng chủ nhiệm.\” Nghiêm Hạo Tường dừng lại chốc lát: \”Cảm thấy chúng ta yêu sớm?\”

\”Chúng ta giải thích với ông ấy?\”

\”Giải thích thế nào?\” Nghiêm Hạo Tường hỏi: \”Đến đài kéo cờ đọc kiểm điểm sao?\”

Hạ Tuấn Lâm cũng ý thức được, bên trong suy nghĩ của Tưởng chủ nhiệm, hai người bọn họ chính là yêu sớm, lần này bị tóm sẽ là loại yêu sớm dạy mãi không sửa. Sai càng thêm sai, tội nặng thêm một bậc.

Hạ Tuấn Lâm thở dài trong lòng, tầm mắt Nghiêm Hạo Tường quét xung quanh một chút. Cũng sắp đến tiết mục của Ban 10, tiếp tục hao tốn thể lực với Tưởng chủ nhiệm thế này cũng không phải cách: \”Chúng ta chạy tới sân khấu bên kia___\”

Hạ Tuấn Lâm cũng kịp phản ứng: \”Có nhiều người đúng không? Đi đi đi!\”

Ở cuối vườn hoa là phòng học khối 10, xa hơn một chút là sân thể dục, sân khấu ở ngay bên cạnh.

Hạ Tuấn Lâm cũng không hiểu sao tinh lực của Tưởng chủ nhiệm lại dồi dào như vậy, một trung niên đã hơn 30 tuổi, liên tục đuổi theo bọn họ hơn 10 phút, lúc chạy còn không ngừng chiếu đèn pin qua đây, ý muốn uy hiếp bọn họ hãy mau bé ngoan đi vào khuôn phép.

Nếu muốn tới gần sân khấu, phải đi qua hàng ghế khán giả.

Học sinh lớp 10, lớp 11 đều phải xếp theo lớp, chỉnh tề ngồi ở đây. Rất nhiều người, tin tức tố Alpha xa lạ bắt đầu tăng lên, vùng da bên ngoài của Hạ Tuấn Lâm mơ hồ có cảm giác đâm nhói.

Cậu bất giác nắm chặt cánh tay Nghiêm Hạo Tường, sau đó ngại chưa đủ, bàn tay thuận theo cánh tay rắn chắc của nam sinh trượt lên phía trước, nắm lấy bàn tay hắn, muốn dùng mọi khả năng tiếp xúc nhiều nhất với Nghiêm Hạo Tường.

Nghiêm Hạo Tường nhận thấy động tác của cậu, nghiêng đầu: \”Đau? Nếu không đừng chạy nữa?\” Cùng lắm thì hắn lại đọc kiểm điểm một lần nữa.

Hạ Tuấn Lâm chạy một đường, lúc này hưng phấn đã sớm đè bẹp đau đớn, cậu kéo tay Nghiêm Hạo Tường quơ quơ: \”Chạy! Phải chạy chứ! Nhanh một chút nhanh một chút! Tôi cảm thấy ông ấy cũng bị chúng ta bỏ sau rồi!!\”

Nghiêm Hạo Tường thấy mắt cậu sáng lên, rõ ràng bị chủ nhiệm đuổi theo, cái người này lại chẳng biết đang phấn khởi cái gì, nhưng hắn cũng phối hợp thuận theo cậu: \”Được, chúng ta bỏ ông ấy đi.\”

Hai người bọn họ chạy trốn quá nhanh, Tưởng chủ nhiệm cũng không chịu được, không biết từ chỗ nào tìm được một cái loa, vừa đuổi theo vừa gọi: \”Hai nam sinh phía trước kia! Đứng lại! Đứng lại! Đứng lại cho tôi! Các em học lớp nào___\”

Hạ Tuấn Lâm không biết đang nghĩ gì, nghe đến đó đột nhiên cười lớn.

Nghiêm Hạo Tường không hiểu cậu vui sướng cái gì, nhưng nhìn cậu cười đến vui vẻ như vậy, bất tri bất giác trong mắt cũng có ý cười. Không quên nhắc nhở cậu: \”Đừng cười, cẩn thận chút nữa không chạy nổi.\”

Hạ Tuấn Lâm cười đến chảy nước mắt: \”Loa hả? Ông ấy làm sao nghĩ ra vậy, thật sự là thiên tài đó___ha ha ha ha ha ha tôi không dừng lại được…..Bụng tôi đau quá, cứu mạng với Tường ca….\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.