Cả lễ đường bắt đầu náo loạn vì hôn lễ đang rất suôn sẻ bỗng dưng bị dừng lại vì không những một mà cả hai người không đồng ý với hôn sự này, nếu người vừa đến không đồng ý cũng chẳng sao, buổi lễ vẫn có thể tiếp tục nhưng người không đồng ý còn lại thì đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên bên phía nhà gái
Băng Nhi chẳng biết nên nói gì lúc này khi chính tai nghe rõ lời không đồng ý từ chính miệng cha mình, nhẹ nhàng đến trước mặt ông quỳ xuống bản thân như cầu xin, cầu xin ông đừng làm nàng thêm đau khổ hay chịu một sự đả kích nào nữa và hơn hết chính là hi vọng, hi vọng hôn lễ này kịp thời dừng lại
\”Cha…\”
\”Con gái ngoan…hiếu thảo của cha…đủ rồi, tâm nguyện của cha như thế đủ rồi…chính mắt nhìn con mặc áo cưới, chính tay dắt con vào lễ đường đủ, quá đủ con gái à…con mau đứng lên\”
\”Vậy hôn lễ\”
\”Chuyện này cha sẽ xin lỗi nhà bác sĩ Phương con yên tâm…Kim Thư nói đúng đời người có được mấy cái mười năm…mười năm nay cha mẹ không bên cạnh, chăm sóc cho con…đánh mất mười năm hạnh phúc, vui vẻ không chỉ con mà còn của mẹ con và hơn hết gia đình chúng ta đã phí đi mười năm quý báo bên nhau…làm sao tìm lại được…cha hối hận, thật sự hối hận…chỉ tiếc là không còn cái mười năm nào nữa để cha sửa sai…chỉ hi vọng những ngày tháng còn lại được thấy con sống hạnh phúc\”
\”Không…cha sẽ khỏe…sẽ khỏe mà…còn rất nhiều cái mười năm thậm chí là hai mươi năm, ba mươi năm\”
\”Nếu không có cuộc trò chuyện với út con thì cha vẫn còn ít kỷ, vẫn đi sai đường…từ giờ cha không bảo vệ con nữa…con nhớ phải sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc…có như thế cha thấy đời mình sống không tiếc nuối\”
\”Cha, mẹ con gái bất hiếu, con gái cảm ơn cha mẹ\”
Băng Nhi không ngờ ngay lúc bản thân sắp chạm đáy địa ngục mà vẫn có thể được cứu lên, giờ phút này chỉ muốn la thật to, thét thật to cho cả thế giới biết và hơn hết là muốn chạy khỏi nơi này tìm người con gái đang trốn mình, phải lôi bằng được con người đó ra ánh sáng để nói ra ba chữ \”em yêu chị\”, lời yêu không phải là lần đầu nói nhưng nó không còn là lời giữa hai người mà họ chính thức lớn tiếng tuyên bố với mọi người, họ yêu nhau, tình yêu được thừa nhận
Trái ngược với sự tình cảm của nhà gái bên nhà trai có phần bất ngờ, vẻ ảm đạm khó chịu quay quanh cả một khu vực, chưa có thời gian đi nói chuyện với nhà Băng Nhi thì chú rể đã bị người con gái oai phong lẫm liệt nói lời không đồng ý lúc nảy đánh một bạt tay rõ đau
\”Cậu…cậu được lắm, xem như tôi nhìn nhầm cậu…chúc hai người hạnh phúc\”
\”Ngọc Hoa…Ngọc Hoa không phải như vậy, nghe mình nói đi, mình…mình cũng không biết chuyện này có đúng không nữa\”
\”Duy Phương tớ biết ngày trước cậu yêu tớ nhưng đó chỉ là trước kia…lúc nảy cậu nói \’đồng ý\’ đầy ngập ngừng, sự ngập ngừng này không phải do cậu hồi hợp mà do cậu đang phân vân, lưỡng lự, trong lòng cậu có phải lúc đó đã nghĩ đến một ai khác ngoài tớ…cậu đó nên đối diện với chính mình đi\”
\”Cảm ơn cậu Băng Nhi, đáng lẽ mình phải nhận ra tình cảm của bản thân thay đổi từ khi ôm cậu trong lần gặp lại ở bệnh viện mới đúng\”
\”Thật không ngờ sau năm năm quay về mình có thể chứng kiến hai người bạn của mình yêu nhau, cùng nhau tổ chức lễ cưới…Ngọc Hoa, cô dâu hôm nay sẽ là cậu\”
\”Mình…mình…Băng Nhi cậu nói hưu nói vượn gì vậy, mình đến chúc mừng hai người…giờ phải về\”
\”Duy Phương nếu cậu không ngay lập tức cầu hôn Ngọc Hoa thì sắp tới sẽ rất khó kéo người ta đến lễ đường đó\”
Nguyễn Thanh Hào cũng đứng ra xin lỗi quan khách về sự cố nhầm lẫn cô dâu, sẵn tiện ông cũng thay nhận Ngọc Hoa làm con nuôi và thay mặt luôn đàn gái ở lại chứng kiến hôn lễ của họ, còn Băng Nhi sau khi thấy hai người bạn thân của mình nên duyên thì chỉ muốn đi thay lễ phục thật nhanh để đi tìm con người bản thân đang nguyền rủa, ai ngờ chỉ vừa mới vào phòng thay đồ thì đã nghe được tiếng om sòm bên ngoài và sự việc cứ thế diễn ra
***
Hôn lễ đã diễn ra tuy không được đăng ký kết hôn được nhưng như thế là quá đủ, trước đó chẳng ai trong hai người dám nghĩ sẽ được cha mẹ đôi bên chúc phúc, được đứng trước cha xứ làm lễ cưới có đủ quan khách và hơn thế lễ cưới của hai người còn được báo chí đưa tới đưa lui mấy ngày, hiện tại Phương Anh đang cù lét Băng Nhi sau khi tổng hợp rất nhiều tội trạng
\”Á…Thôi…chết mất…em biết…sai…rồi…haha…\”
\”Biết sợ thì từ nay trở đi không được dấu chị bất cứ chuyện gì, không được tự ý bỏ đi, không được làm chuyện khiến chị đau lòng, tim chị yếu lắm em đừng lấy nó ra đùa nếu không một ngày nào đó nó sẽ dừng đập đấy\”
\”Chẳng phải em xin lỗi rồi sao, chị đừng nhỏ mọn nữa\”
\”Xin lỗi không chưa đủ, chẳng phải cha nói sẽ để em bên cạnh chị trừ nợ, vậy thì phải nhớ rõ cho chị…những gì của em là của chị, những gì của chị là của chị, em không được tự ý lấy đi đồ của chị đi biết chưa\”
\”Cái gì…giờ chị đi soạn một bản hợp đồng người giúp việc gia đình em sẽ ký, em thà làm người ở để được thoải mái chứ làm người yêu dạng này nói thật…ưm\”
Cứ lợi dụng đối phương đang nói chuyện mà hôn đảm bảo vừa hiệu quả vừa bịt miệng người ấy để không phải nghe lời bản thân không thích, nhưng cách này chỉ hiệu quả khi đối phương thích nếu không sẽ ăn bạt tay
Nụ hôn từ nhẹ nhàng đến mãnh liệt, Phương Anh không vội cứ nhắm nhấp đôi môi của người nằm dưới, hết dưới rồi lại trên, hai chiếc lưỡi sớm cũng tìm gặp nhau, nó quấn lấy nhau không muốn rời vì lâu rồi mới tìm lại đúng người bạn của nó, đang thả hồn vào thế giới riêng thì một lần nữa bị tiếng chuông điện thoại phá đám, dù không muốn nhưng biết chủ nhân cuộc gọi là bà Ngọc Lành thì cả hai quýnh quán
\”Mẹ nói sao…ba lên cơn co giật…được rồi, con sẽ vào liền\”
Cả hai là những người có mặt trễ nhất xuất hiện trước phòng phẩu thuật, ngay cả Lâm Tuyết Nhu cũng có mặt, xem ra ở cùng với Kim Thư nên mới đến đây
\”Mẹ, tình hình của cha thế nào\”
\”Ông ấy vừa được chuyển vào phòng cấp cứu, do Duy Phương xin nghỉ đi tuần trăng mật nên bác sĩ điều trị cho ông ấy hiện tại là Hoàng Ngân\”
\”Con biết rồi, mẹ yên tâm đi, có chị Hoàng Ngân chữa trị cha sẽ không sao đâu\”
\”Băng Nhi cha nói cần quả thận của chị để thay, bây giờ chị có nên vào phòng mổ với ông ấy\”
\”Cha chỉ thử chị thôi, với tình hình sức khỏe và tuổi tác hiện tại cha không thể thay thận được, chỉ có thể cắt bỏ phần ung thư, mỗi người chỉ cần một quả thận để sống nên cha chỉ cần phẩu thuật cắt bỏ phần ung thư ngăn sự lây lan thì sẽ ổn\”
Băng Nhi vừa giải thích với Phương Anh vừa ôm mẹ vào lòng an ủi, bản thân rất muốn chạy vào xem nhưng lấy tư cách gì để vào đó, vừa thấy phòng cấp cứu mở ra, mọi người đã ùa đến bao vây Hoàng Ngân
\”Bác sĩ, chồng tôi thế nào rồi\”
\”Tình hình không khả quan lắm, hiện tại không chỉ thận mà gan của bệnh nhân còn có vấn đề, rất có thể đã chuyển thành viêm gan, đã vậy ông ấy còn co giật liên tục không biết có phải do rối loạn thần kinh hay không, một mình cháu không đủ khả năng thực hiện ca phẩu thuật này khi bệnh nhân vừa ung thư vừa có biểu hiện của viêm gan và ảnh hưởng hệ thần kinh\”
\”Vậy anh hai phải làm sao đây…bệnh viện không còn bác sĩ nào khác sao\”
\”Bác sĩ thì nhiều nhưng chuyên khoa ngoại và giải quyết những ca khó như thế này thì rất khó tìm huống hồ giờ là tình huống cấp bách\”
\”Chị Hoàng Ngân\”
\”Băng Nhi…em…thật tốt quá, mau cùng chị vào trong, nếu không cha em, bệnh nhân của chị sẽ nguy hiểm đến tính mạng\”
\”Được\”
Băng Nhi được Hoàng Ngân kéo vào phòng phẫu thuật với sự ngạc nhiên của mọi người, chẳng ai không biết cô nàng đã bị kỷ luật chẳng tốt nghiệp nổi thì hiện tại làm sao có thể cầm dao cầm kéo, không nói chuyện môn chỉ nói tư cách bác sĩ không có thì làm sao được vào phòng phẩu thuật và hơn hết Hoàng Ngân biết rõ điều này, Hoàng Ngân gặp phải người giỏi từng phối hợp ăn ý với bản thân thì cứ kéo vào phụ một tay
Ba tiếng, mọi người đã chờ ở phía ngoài ba tiếng, lần nữa nhìn thấy cửa phòng mở ra với hai con người bước ra
\”Băng Nhi cha con thế nào rồi\”
\”Mẹ, chị Hoàng Ngân là bác sĩ chính nên để chị ấy thông báo thì hơn\”
\”Ca phẩu thuật rất thành công, tế bào ung thư được cắt bỏ, bệnh nhân sẽ ở phòng hồi sức theo dõi hai mươi bốn tiếng, tuy nhiên…\”
\”Tuy nhiên sao, ông ấy làm sao\”
\”Bác gái bình tĩnh, tuy thuốc mê không làm bệnh nhân rơi vào tình trạng hôn mê, không ảnh hưởng cột sống nhưng đôi chân thì không thể đi lại được, từ đây trở đi bệnh nhân chỉ có thể ngồi xe lăn hoặc chống nạn\”
Trong cái rủi có cái may, cái may của Nguyễn Thanh Hào chính là giữ được mạng sống, sống thêm vài năm, bà Ngọc Lành tuy có đau buồn nhưng như thế cũng tạ trời phật, còn Kim Thư lại võ vai Phương Anh trong mắt như thầm ám chỉ \”không phải không có quả báo, như thế cũng đủ được\”
\”Chị hai, giờ anh hai không sao, cũng đang ở phòng hồi sức chị nên về nghỉ ngơi thì hơn, sáng mai quay lại, để em ở lại trong coi anh ấy được rồi\”
\”Người nên ở lại là chị, em và mọi người về đi khi nào ông ấy tỉnh lại chị sẽ cho mọi người hay…Phương Anh con mau đưa Băng Nhi về nhà, nó cũng vất vả vì ca phẩu thuật rồi\”
\”Dạ\”
\”Vậy sáng mai em sẽ vào với chị chăm sóc anh ấy\”
Trước khi Lâm Tuyết Nhu bước đi bà Ngọc Lành cũng kịp thay mặt chồng mình nói lời xin lỗi nhưng đối phương không nhận còn nói rõ những chuyện ân oán tình thù, riêng với Phương Anh ánh mắt cú bọ lại hù dọa Băng Nhi