[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 74 Hai cuộc nói chuyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 74 Hai cuộc nói chuyện

Nhìn Kim Thư bỗng dưng đến thăm bản thân, Nguyễn Thanh Hào thấy vui trong lòng nhưng vẫn cứng miệng, từ trước đến nay đối với em gái ông luôn là một người anh thất bại nên dù trong phương diện nào cũng cứng gắng trước mặt Kim Thư để bản thân không thấy hổ thẹn

\”Em đến thăm anh hay có chuyện gì\”
\”Chuyện anh nói với Băng Nhi em đều nghe hết\”
\”Em định ngăn cản sao\”
\”Không, em sẽ không xen vào chuyện này, hôm nay đến đây ngoài thăm anh còn muốn anh em chúng ta trò chuyện, lâu rồi không cùng anh nói chuyện nghiêm túc cũng thấy nhớ\”
\”Phải đó, mấy chục năm nay gặp nhau toàn đấu khẩu, đúng thật anh cũng mệt nên giờ mới nằm ở đây\”
\”Anh còn đùa được xem ra sức khỏe rất tốt, phải kiên cường đừng để chị hai chịu khổ về anh nữa\”
\”Anh không bao giờ muốn người bên cạnh mình đau khổ những gì anh làm điều muốn mọi người sống hạnh phúc mà thôi\”
\”Em biết anh rất yêu thương những người bên cạnh, trong đó dễ thấy nhất có lẽ là em và Băng Nhi nhưng phải nói thật một điều, sự yêu thương của anh quá ít kỷ\”
\”Ít kỷ, yêu thương người khác cũng ít kỷ sao\”
\”Đúng, anh yêu thương nhưng chẳng đặt bản thân vào vị trí của người được yêu thương, có bao giờ anh nghĩ họ cần sự yêu thương, cần sự bảo vệ đó hay chỉ muốn kháng cự, không cần thứ thương yêu của anh…nói thật ra thì anh chỉ yêu bản thân mình mà thôi, anh sợ em và Băng Nhi làm ảnh hưởng danh dự, làm anh ra đường không dám đối diện với người người ngoài đúng không\”
\”Em trách anh sao, nếu không làm thế thì em kể cả Băng Nhi một ngày nào đó sẽ đau khổ, sẽ chạy trốn người đời\”
\”Anh làm tốt lắm, vậy mấy chục năm qua anh có thấy em hạnh phúc không, có chạy trốn người đời không…em sống trong sự hối tiếc, sự đau khổ khi chẳng được ở bên cạnh người mình yêu, em chạy trốn nhưng không phải trốn người đời mà trốn tình yêu của chính em…nếu có thể trốn người đời mà em hạnh phúc, sống đúng với bản thân, sống bên cạnh người mình yêu em bằng lòng, bằng lòng trốn tất cả\”
\”Nếu khi xưa anh không để em đi, tìm cho em một bến đỗ thì bây giờ có lẽ đã không nghe những lời oán trách này\”
\”Chuyện đời trước đừng để đời sau đi vào vết xe đổ nữa được không, lần này anh không phải bảo vệ Băng Nhi mà đang giết nó, giết chết chính đứa con gái mà anh yêu thương nhất\”
\”Rồi em sẽ thấy quyết định của anh là đúng\”
\”Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, nếu không được sống bên cạnh người mình yêu thì quả thật uổng phí một kiếp làm người, sống chỉ toàn đau khổ thì thà chẳng được sinh ra…tốt nhất nên sống sao cho không uổng kiếp làm người, em nghĩ anh hiện tại sẽ cảm nhận rõ cuộc đời ngắn ngủi là như thế nào hơn em\”
Nguyễn Thanh Hào bỗng dưng lại nghĩ về những chuyện đã làm, bản thân tự khắc rung lên, chẳng biết do hối hận hay vì nguyên nhân gì khác nhưng cũng kịp dấu đi cảm xúc của bản thân
\”Em thấy kiếp này sống có uổng không\”
\”Nói uổng thì hơi quá, nói không uổng thì thật uất ức cho bản thân…những chuyện đã qua cho em rất nhiều bài học và bài học lớn nhất chính là trân trọng những gì trước mắt, hận, thù, tiết nuối chỉ gối dọn trong hai từ quá khứ thì nên bỏ nó ở phía sau, đừng vì những chuyện cũ rít đó mà một lần, rồi một lần đánh mất mọi thứ…và điều mà em thấy kiếp này mình sống không uổng là đến cuối đời vẫn được ở bên cạnh người mình yêu, ngày nào cũng vui vui vẻ vẻ nhìn thấy gương mặt, ánh mắt, nụ cười ấy thì quá đổi hạnh phúc…có khi mất đi càng làm người ta thêm quý trọng khi tìm lại\”
\”Được rồi, anh thấy mệt, muốn nghỉ ngơi\”
\”Hôm khác em lại đến thăm anh, nhớ giữ gìn sức khỏe…à Băng Nhi tính ra xa nhà cũng được mười năm, đời người không nhiều cái mười năm đâu anh hai à…em về đây\”
Nhìn bóng dáng Kim Thư bước đi Nguyễn Thanh Hào không cầm được nước mắt, những lời kia đang nhắc cho bản thân không những là quá khứ mà còn hiện tại, cuộc đời ông hiện tại xem như đã sống đủ nhưng những người bên cạnh ông đã sống đủ chưa, đối với người nằm bệnh như ông thì càng hiểu và quý trọng hơn sự sống đặc biệt là thời gian, nên càng thấm thía hơn những gì Kim Thư đã nói \”sai, mình sai sau\”
\”Xin lỗi\”
Kim Thư đứng phía ngoài nghe rất rõ lời xin lỗi của người phía trong, không biết tại sao lại khóc, khóc cho bản thân, cho người anh phía trong hay khóc cho cuộc đời quá nhẫn tâm với những người thân bên cạnh \”những gì út làm chỉ có thể, chuyện còn lại chỉ còn trong vào số phận\”
***
Phương Anh hiện tại tâm trạng không những vui mà còn háo hức khi được Băng Nhi mời đến nhà, từ khi vào nhà bản thân đã quan sát rất kỹ, Hope không có nhà đồng nghĩa hiện tại trong nhà chỉ có hai người, nhìn Băng Nhi ở thế đối diện chẳng biết tại sao lại ngập ngừng
\”Hope…Hope không có ở nhà sau\”
\”Em nhờ út đưa Hope đi chơi rồi, chắc giờ cô cô và bà bà đang vui vẻ cùng với nó\”
\”Vậy chúng ta…em gọi chị đến đây làm gì\”
\”Hình như người ta có chuyện mới gặp nhau còn không thì nhà ai nấy ở thì phải\”
\”Không phải, ý chị không phải vậy\”
Nhìn dáng vẻ lúng túng của Phương Anh, Băng Nhi cũng chẳng ghẹo thêm, bản thân mời người kia đến nhà không phải để nói chuyện phiếm, từ lúc ở bệnh viện về bản thân đã suy nghĩ rất nhiều và đi đến quyết định thử một lần đánh cược
\”Em mời chị đến đây là có chuyện để nói, hi vọng chị có thể bình tĩnh nghe hết câu chuyện\”
\”Chị không dám hứa vì lần nào hứa xong với em điều xảy ra chuyện, chị sẽ nghe em nói, em cứ nói đi\”
Phương Anh thấy lòng mình bất an, nếu không phải nói chuyện hệ trọng Băng Nhi chẳng kêu bản thân giữ bình tĩnh, trong lòng hạ quyết tâm dù có xảy ra chuyện gì cũng nhất định không để bản thân kích động, tránh chuyện ngày xưa lập lại, một lần nữa đánh mất đi người mình yêu
\”Chị có biết tại sao em có nhật ký cũng như hai bộ hồ sơ kia không\”
\”Nếu chị đoán không sai chắc liên quan đến cha em\”
\”Đúng vậy, nhật ký và kết quả điều tra đều do cha em đưa, còn hồ sơ bệnh án đúng thật do em lấy đi từ phòng lưu trữ bệnh án, địa điểm, vị trí, đều do cha cung cấp\”
\”Ngay cả kết quả điều tra ông ấy còn lấy được nói gì cái hồ sơ bệnh án, ông ấy thừa biết làm vậy sẽ khiến em gặp rắc rối…tại sao khi đó em không nói cho mọi người biết\”
\”Với tâm trạng lúc đó liệu chị có nghe em nói\”
\”Chị…\”
\”Vẫn còn lý do em chọn im lặng không nói cho chị biết, nó liên quan đến cái chết của cha chị\”
\”Em đừng làm chị hoang mang chẳng phải ông ấy vì không trả được nợ nên bị thanh toán\”
\”Không phải, cha chị đúng thật chết do thiếu nợ và bị giết…người ra lệnh giết ông ấy chính là…chính là Nguyễn Thanh Hào\”
\”Sao…sao có thể…chuyện này sao lại liên quan đến cha em\”
\”Chuyện phải kể từ khi út và bác gái yêu nhau, từ lúc đó cha em đã tìm mọi cách ngăn cản họ, để chia rẻ họ ông dùng tất cả mọi cách, dù cho cách đó có hẹn hạ đến cỡ nào\”
\”Không lẽ chuyện mẹ bị cha…là do ông ấy làm ra\”
Băng Nhi không muốn gợi nhớ lại nỗi đau của Phương Anh nhưng buộc lòng phải nói ra, hôm nay để nói rõ mọi chuyện chỉ còn cách hành hạ người đối diện, bây giờ nhìn Phương Anh gương mặt trắng bệt, mắt bắt đầu có tơ máu thì mới biết bản thân còn yêu con người đó bao nhiêu, chỉ trách không thể chạy đến ôm Phương Anh vào lòng mà an ủi
\”Chính cha em đã xúi giục, bài mưu cho cha chị làm chuyện đồi bại đó hòng chia rẽ hai người họ, nhưng sau đó thất bại, thậm chí còn làm tình yêu của hai người họ thêm bền chặt, nếu không phải cha chạy đi kích động người thân của bác gái thì có lẽ chị chẳng sống chung với cha mình đâu\”
\”Còn cái chết của cha chị thì liên quan gì\”
\”Năm đó khi biết út về nước nhưng chẳng chịu về nhà, cha biết được và cho người theo dõi, cứ tưởng khi báo cho cha chị để bắt gian tại giường hai người họ thì có chuyện động trời xảy ra, ai ngờ cha chị chỉ bỏ chạy làm kế hoạch của ông một lần nữa thất bại…nhưng chính thất bại này làm ông ấy nghĩ ra một cách khác tàn nhẫn hơn, đó là đánh phủ đầu các thương vụ làm ăn của Thiên Quang, gây khó khăn về tài chính, Thiên Quang lúc đó khó khăn đến nỗi cả ngân hàng cũng chẳng chịu cho vay tiền…lợi dụng tư cách bạn thân cha em mới xúi cha chị đi mượn nợ nhưng thật ra bản thân ông ấy mới là chủ nợ thật sự ẩn mình\”
\”Sau đó chính cha em đã cho người ra tay sát hại ông ấy tạo nên cảnh tượng giang hồ xử lý nhau, rồi còn chạy đến tìm mẹ chị ra điều kiện nói những điều đau lòng với út, khiến út một lần nữa bỏ đi\”
\”Đúng vậy, cha em đã dùng người ngoài tác động vào tình yêu của họ nhưng không thành thì quay sang lợi dụng người trong cuộc và thành công…ông ấy từng nói với em ngay khi con người ta hạnh phúc nhất thì thời điểm đó cũng dễ tổn thương nhất, làm họ đau khổ nhất\”
\”Thật quá đáng… cha em mới thật sự là hung thủ giết chết cha chị\”
\”Chị đã biết hết tất cả vậy có còn yêu em, có muốn cùng em sống tiếp quản đời còn lại…năm năm trước em rất muốn nói ra, rất muốn hỏi chị những câu này nhưng em sợ, sợ câu nói \’tôi sẽ không bao giờ yêu con của kẻ thù\’, thời điểm đó cha chỉ là người điểm gây nên tai nạn mà chị đã lôi em vào cuộc, hận em đến vậy thì sau khi biết được cha em chính là hung thủ giết người, chị sẽ còn phản ứng thế nào\”
Phương Anh nhắm chặt đôi mắt suy nghĩ, bản thân vẫn không tin, tại sao vào những thời khắc bản thân cứ tưởng có tất cả lại bị lấy đi tất cả, có quá nhiều bí mật khiến bản thân phải đối diện và bí mật nào cũng nhẫn tâm làm nàng chẳng dám đối diện với cuộc sống, với người mình yêu và nhất là đối diện với chính bản thân, còn Băng Nhi tuy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng trái tim không ngừng gào thét, nàng sợ lần đánh cược này bản thân sẽ trắng tay
\”Em biết sự thật sao không nói với tôi đã vậy còn bỏ đi năm năm, trong năm năm qua tôi không ngừng trách bản thân, kiểm điểm lại chính mình tại sao lại để em đi, tại sao lại hận em…sau năm năm trở về em lại cho tôi biết toàn bộ sự thật…em thật biết cách dày vò người khác\”
\”Em chọn cách bỏ đi vì không dám đối diện với sự thật, rằng cha em chính là hung thủ giết cha chị…không dám đối diện với chị…nếu chị cho rằng đó là dày vò thì em chỉ còn biết xin lỗi nhưng xin chị hãy nhớ, em cũng phải bảo vệ cha mình, nếu chị biết mọi chuyện do ông ấy làm thì có tha cho ông ấy không chứ\”
\”Vậy bây giờ em nói với tôi làm gì, tôi sẽ tha thứ cho ông ấy sao\”
\”Em thừa nhận, cha em trong mắt chị là người xấu là kẻ thù nhưng trong mắt em ông ấy là người cha tốt, là một người anh tốt, chỉ là cách bảo vệ của ông ấy lệch lạc nên mới gây ra mọi chuyện\”
\”HAHAHA\”
\”Chị vẫn chưa trả lời em, sau khi biết rõ mọi chuyện chị có còn yêu em, muốn ở bên cạnh em nữa hay không\”
\”Không biết…em bảo tôi trả lời làm sao đây\”
\”Chị cứ suy nghĩ đi, ngày mai e sẽ ở nhà chờ chị, nếu không thấy chị quay lại thì em biết bản thân nên làm gì…lời cuối cùng em muốn nói với chị…em yêu chị, tình yêu này mãi không thay đổi, em tiễn chị ra khỏi cửa\”
\”Em…\”
\”Đừng nói gì hết, phải suy nghĩ cho thật kỹ, đừng để bản thân hối hận nữa\”
Phương Anh không ngờ bản thân chẳng những không kích động chạy đi mà còn bị Băng Nhi đuổi ra khỏi nhà, những chuyện nghe được lại một lần nữa làm bản thân đau không tả được, cứ bước đi từng bước mà lòng trách ông trời, bản thân cười vì không biết còn bao nhiêu sự thật nữa chưa biết, còn Băng Nhi sau khi đóng cửa thì ngã quỵ, hiện tại chỉ có khóc và khóc, liên tục dùng tay đánh bùm bụp lên ngực, có nỗi sợ nào bằng nỗi sợ thua cuộc và mất tất cả.  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.