[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 72 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 72

Vì trời mưa lớn cộng thêm sự nài nỷ của Hope nên Băng Nhi để Phương Anh ở lại ngủ qua đêm, hiện tại cả ba người đang cùng nhau ăn bữa cơm tối ấm áp, bây giờ trong lòng Phương Anh vui như trẩy hội, bản thân tin rằng chỉ cần ở lại đêm nay thì sáng mai mọi chuyện sẽ thay đổi, cứ nghĩ thế mà vừa ăn vừa cười một mình làm Hope bắt đầu thấy sợ

\”Mẹ ơi, Anh Anh bị làm sao vậy, mẹ có nên khám cho Anh Anh không\”
\”Chẳng phải con một mực giữ người ta ở lại, giờ thì ăn cho nhanh rồi đi ngủ, không có lý sự nữa\”
\”Tối nay Anh Anh ngủ ở đâu mẹ\”
Câu hỏi cứ ngỡ đơn giản nhưng Băng Nhi lại mất thời gian suy nghĩ, nhà tuy rộng như phòng thì chỉ mới dọn một cái, vừa đủ cho hai mẹ con, bản thân đâu có nghĩ sẽ cho con người kia ở lại, cho ngủ chung chắc là không thể nào nhìn đến nhìn lui đúng thật có một chỗ lý tưởng
\”SÔPHA\”
Phương Anh nghe đáp án thì mặt mày méo xẹo, dù có năn nỉ thế nào thì sau đó vẫn bị để ngủ ở sô pha, cũng mai được ban phát cho một cái chăn nếu không sáng ra thế nào cũng ngã bệnh vì lạnh, hiện tại ánh mắt long lanh cầu xin sự thương hại của Băng Nhi, cầu cứu sự yêu người của Hope nhưng vô ích bóng dáng hai mẹ con đã mất dạng sau cánh cửa
\”Dám gạt mình…cho mình ngủ một mình ở đây…cùng bé con đó du hí…em nhớ đó thù này để đây hôm khác trả…bé con đừng có sợ soạn lung tung, mẹ Nhi của em là người yêu của chị biết chưa\”
Phương Anh vừa ấm ức, vừa nghĩ con nít ngủ hay quậy quá thì lại lèm bèm, nhưng đâu có ngờ những lời vừa rồi Băng Nhi vô tình hé cửa nghe tất cả, đành bụm miệng cười đứa trẻ lớn xác ở sô pha, xem ra ý đồ ban đầu xin ở lại thất bại toàn tập
***
Băng Nhi hiện tại đang ở bệnh viện, nàng không đi thăm Nguyễn Thanh Hào mà đi tìm bác sĩ chữa trị cho ông cũng là người bạn thân khi xưa, ngay khi bản thân vừa nhìn thấy bóng dáng ấy ngoài hành lang đã âm thầm đi đến bên cạnh vị bác sĩ đang chăm chú đọc thứ gì đó
\”Ra dáng một giáo sư lắm rồi nhà\”
\”Băng…Băng Nhi, cậu…là cậu sao\”
\”Không nhận ra mình luôn à, làm gì mà bất ngờ giữ vậy\”
Duy Phương không chỉ bất ngờ với sự xuất hiện của Băng Nhi mà còn không biết nói gì, phải mất một lúc lâu mới bắt kịp với những gì xảy ra, nhìn cô gái ngày xưa bản thân yêu thầm lâu ngày gặp lại thậm chí người ta còn chơi trò mất tích không liên lạc thì không khỏi bối rối, cảm giác ngày xưa cứ len lỗi ùa về
\”Chuyện ngày xưa của cậu mình điều biết cả thậm chí cả tình yêu của cậu và chị ấy\”
\”Ngọc Hoa nói hết rồi sao\”
\”Ngay khi biết mọi chuyện mình còn đi tìm chị ta đánh nhau một trận, không ngờ hai người từ đó làm chị em tốt luôn, thậm chí lâu lâu còn có cảm giác tiết cho hai người, bây giờ cậu về có nên…\”
\”Mình đến tìm cậu không phải nói chuyện này, chắc chuyện gì cậu cũng biết rồi chứ\”
\”Trên tay mình là kết quả xét nghiệm mới nhất, cậu xem thử đi\”
\”Đừng đùa nữa, mình đã quên hết rồi, câu đưa cũng như không thôi, nói xem tại sao đến hôm nay vẫn chưa tiến hành phẫu thuật\”
\”Đến giờ phút này mình vẫn không tin chuyện cậu bị kỷ luật và bỏ học…được rồi mình nói, cha cậu không thể tiến hành gây mê để phẩu thuật được, vì men gan quá cao cậu thừa hiểu thuốc mê ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe, nếu gan không giải được mà còn hấp thụ lượng lớn thuốc mê thì khi phẫu thuật bệnh nhân dễ rơi vào tình trạng hôn mê sâu rất nguy hiểm\”
\”Còn gây tê thì sao\”
\”Cậu thừa biết không thể, ung thư thận chứ không tiểu phẫu thông thường với lại kết quả mới nhất cho thấy ung thư đã bước qua thời kỳ thứ ba nếu phẩu thuật tỷ lệ thành công chỉ 40%\”
Băng Nhi không ngờ bệnh tình của Nguyễn Thanh Hào lại chuyển biến xấu nhanh đến vậy, cách này không được cách kia cũng không xong, bản thân hiện tại chẳng biết nên xử lý mọi chuyện như thế nào, tuy có giận nhưng bổn phận làm con không cho phép nàng vô tâm thậm chí là bất hiếu trong tình cảnh thế này
\”Men gan cao vẫn có cách cho nó hạ xuống\”
\”Với tuổi tác của bác ấy thì không thể dùng liều thuốc mạnh được, nếu không chưa phẫu thuật đã liệt giường\”
\”Xem ra mọi người chỉ sợ hai chữ trách nhiệm, cảm ơn cậu đã nói cho mình biết tất cả, chắc mình phải đi tìm chị Hoàng Ngân, xem chị ấy có thể cứu cha được không\”
\”Xin lỗi không giúp được gì cho cậu\”
\”Những gì cậu làm đã quá đủ rồi, mình đi trước\”
\”Băng Nhi, mình có thể ôm cậu một cái được không\”
\”Được chứ, bạn tốt nhất của mình\”
Ở phía xa có người không nghe cuộc đối thoại là gì nhưng nhìn thấy cái ôm tạm biệt cùng biểu hiện gương mặt của anh chàng bác sĩ thì trong lòng liền có mưu tính cho riêng mình, còn Băng Nhi sau khi tạm biệt Duy Phương thì đi tìm Hoàng Ngân nhưng không gặp vì đã đi công tác đành phải lủi thủi về nhà, trong lòng không quên mua đồ ăn sáng vì sợ bé bự và bé nhỏ ở nhà đối, sáng do đi sớm nên chưa nhắn với ai mình ra ngoài chỉ viết vài chữ để trên bàn cho Phương Anh, vừa mở cửa vào nhà thì cảnh tượng trước mắt chẳng muốn thấy chút nào
\”Về rồi sao cháu yêu, út có rất rất rất nhiều chuyện tính xổ với con đây\”
Chỉ cần dùng đầu gối cũng biết tại sao Kim Thư lại có mặt, đi một vòng liếc cũng muốn rớt con mắt cái con người đang cố gắng gỡ lấy túi bự túi nhỏ trên tay nàng rồi chạy vào bếp mới chịu ngồi xuống, để an toàn cũng như giữ thể diện trước mặt con gái đang được Kim Thư ôm vào lòng đành phải cười trừ rồi nịnh nọt vài lời
\”Vài năm không gặp, út càng ngày càng trẻ, có bí quyết gì chỉ con với\”
\”Cũng biết vài năm không gặp…đây chuyện đầu tiên cần tính với con…đi không báo một tiếng, năm năm không báo một tin tức, con không còn thương út nữa rồi\”
\”Con thương út nhất trên đời…út thừa hiểu nguyên do thì đừng giận con nữa mà, với lại con đi học chứ đâu có đi chơi…xin lỗi đi nha nha\”
\”Còn nữa làm sao con có nhật ký của út, còn chuyện bỏ học, tại sao lại làm thế, góp cuộc cha con đã nói gì\”
\”Con giúp út giải oan, cũng như làm sáng tỏ mọi chuyện, tuy có chút nhẫn tâm với…nhưng bây giờ chẳng phải mọi chuyện đã tốt rồi sao, chuyện này không liên quan đến cha, út đó đừng nghĩ xấu cho cha con nữa…ông ấy bị ung thư giai đoạn ba rồi, tình hình có vẻ còn xấu hơn\”
\”Cái gì…sao có thể nhanh như thế được, chẳng phải nói phẫu thuật sẽ ngăn được sự lây lan\”
\”Muốn phẩu thuật đâu phải nói là làm, cha đã đợi trên giường bệnh hơn hai tháng, có nói ra mọi người cũng không ai hiểu…út có thời gian nên đi thăm cha con đi đừng để mọi chuyện quá muộn\”
\”Chuyện của cha con út sẽ tính sao, út hỏi con Hope là con sinh ra thật sao\”
Băng Nhi giành lấy Hope từ tay Kim Thư ôm con bé vào lòng, trong đầu không ngừng trách Phương Anh, rõ ràng đêm qua đã đón được một phần, đã vậy sáng ra nàng còn tạo không gian cho đối phương ở riêng với con bé vậy mà không chịu hỏi cứ bất bản thân tự nói ra, còn Phương Anh trong lòng có hi vọng thậm chí đã chắc chắn nhưng vẫn muốn chính miệng Băng Nhi nói ra, nàng mới thấy an tâm nên sáng ra mới báo với Kim Thư một tiếng, một mặt báo chuyện vui một mặt nhờ Kim Thư hỏi rõ mọi chuyện, cả quá khứ lẫn hiện tại
\”Không phải, chuyện dài lắm, kể ba ngày ba đêm cũng không hết được, đợi khi có cơ hội con sẽ nói\”
\”Con định dùng con bé để đánh lừa cha con sau, thật cao tay nhưng út nhắc con nhớ, cha con hiện tại là hồ ly chứ không còn là cáo già…còn Phương Anh nãy giờ bị trúng tà hay sao mà không nói lời nào hết vậy, ở đây cả đêm mà sáng ra còn bất út đến đây, con đúng là làm út thất vọng\”

Manucian36 –
Tài Khoản: 297 XU – ID: 22860 [ TGT3 ]
Cấp 2 KTer Thân Thiết – Thành Viên Chính Thức
Bài Viết Thứ : #
Thời Gian: Thứ 2, 29/01/2018, 23:50

Hôm nay để mọi người đợi lâu thật ngại, gom các phần lại với nhau nên mất thời gian, viết rồi thì không muốn bỏ, bỏ phần nào cũng thấy uổng, nên đọc tới đọc lui cho vui, giờ xem lại phần 74 dài quá dài…
Chúc mọi người ngủ ngon…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.