[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 71 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 71

\”Mẹ ơi, con mới quen được bạn tốt\”

\”Sao hả con gái, chẳng phải mẹ đã dặn là không nên nói chuyện với người lạ khi không có mẹ bên cạnh, con đó lanh vừa thôi\”
\”Anh Anh không phải là người xấu, nhất định mẹ sẽ thích…Anh Anh mau cho mẹ xem mặt\”
Hope nhìn thấy Băng Nhi thì nhanh chân chạy đến nhảy bổ vào người để được ôm, Băng Nhi nghe cô bé hào hứng giới thiệu về người bạn mới và đặc biệt cảm giác quen thuộc khi nhìn từ phía sau thì thấy thấy tò mò, ngay khi bản thân vừa nhìn về người lạ mà quen cũng đúng lúc con người ấy từ từ quay lại nhìn về phía nàng, ánh mắt, gương mặt và hình dáng đó không thể nào nhầm lẫn được
Phương Anh đã nghĩ ra hàng trăm cảnh tượng khi cả hai gặp lại nhưng không bao giờ và cũng chẳng bao giờ nghĩ ra sau năm năm gặp lại bản thân chứng kiến cảnh người con gái mình yêu lại dịu dàng cưng chiều con gái như thế, tình mẫu tử trong mắt mọi người rất thiêng liêng nhưng trong mắt bản thân đây chính là con dao dùng để kết liễu sự sống của bản thân, khó khăn lắm cũng bập bẹ được vài chữ
\”Băng Nhi\”
Cứ tưởng mọi thứ đã như mặt hồ êm ả nhưng ai ngờ khi bản thân nghe được hai tiếng \’Băng Nhi\’ lại làm lòng nổi lên sóng dữ, chẳng phải tên đặt ra là để người khác gọi, để phân biệt mọi người với nhau, cứ nghĩ ai gọi cũng như ai nhưng không, trong thâm tâm mỗi người luôn tồn tại một người mà khi nghe chính miệng họ gọi tên dù là trong hoàn cảnh nào cũng thấy sự giao động rất đời thường
\”Mẹ, Anh Anh chào mẹ kìa\”
\”Hope chúng ta về thôi\”
\”Mẹ chưa chào Anh Anh sao lại về, như thế là mất lịch sự\”
Băng Nhi có lẽ chưa chuẩn bị tâm lý gặp lại Phương Anh nên nhất thời sợ, sợ bị con người đối diện nhìn ra được sự yếu đuối của bản thân, nỗi sợ chưa tạo được lớp phòng bị lại bị Hope kéo đến bên cạnh Phương Anh, một mực bất nàng chào hỏi người bạn mới này
\”Chào chị, lâu quá không gặp\”
\”Không lâu, chỉ mới năm năm\”
\”Đúng vậy, thời gian không dài nhưng cũng đủ làm mọi thứ thay đổi\”
\”Có một thứ không bao giờ thay thay đổi, chẳng hạn như…\”
\”Được rồi, hôm nào có dịp sẽ gặp chị nói chuyện sau còn bây giờ em và con gái phải về làm chút chuyện…Hope chào cô rồi về\”
Băng Nhi không ngờ khi Phương Anh biết nàng đã có con gái mà lời nói ra ngụ ý đủ thứ, nếu còn tiếp tục nói chuyện chỉ e không dấu nổi cảm xúc nên nhanh chóng lấy Hope ra làm lá chắn nhắc nhở người đối diện
Phương Anh không hiểu tại sao lại hứng thú với sự trốn chạy của Băng Nhi, định tìm cái cớ nào đó kéo người ở lại nhưng chẳng cần lên tiếng vì có người đã thay bản thân thực hiện, thậm chí cách này còn tốt hơn cả kéo người đối diện ở lại
\”Không được, con đã hứa với Anh Anh mời về nhà chơi cho biết…nên không cần chào mình về chung nha mẹ\”
\”Sao con tự ý mời người lạ về nhà mà chưa hỏi qua mẹ vậy hả\”
\”Anh Anh không phải người lạ mà là bạn của mẹ, bạn của con, con nghe hai người nói chuyện hết rồi\”
\”Con…\”
\”Hope khi nãy con và mẹ đến đây bằng gì, Anh Anh có xe sẽ chở hai người về\”
\”Hay quá, mẹ ơi nhanh lên chúng ta không cần phải đi taxi\”
Băng Nhi vẫn đang xử lý những gì một lớn một trẻ kia nói chuyện, nàng bận suy nghĩ từ khi nào bản thân bị cho ra rìa, góp cuộc Hope là con gái của ai, chưa lên tiếng phản đối thì đồ đạc trong tay đã bị Phương Anh giành lấy, thậm chí còn nắm tay Hope vui vẻ đi trước bỏ mặt bản thân đang đứng bất động nhìn hai người
Nhìn hành động từ lời ăn tiếng nói của Phương Anh dành cho Hope Băng Nhi không tài nào đoán được tâm trạng của cô nàng, sự việc diễn ra trước mắt hoàn toàn trái ngược với những suy đoán của bản thân, Phương Anh không những chẳng đau khổ hay bỏ chạy mà còn ngược lại vui vẻ \”kết thúc, kết thúc từ lâu rồi, có gì phải luyến tiếc\”, đang suy nghĩ miên man thì chiếc xe cũng đã đến trước cửa nhà
Cả ba nhanh chóng bắt tay vào công việc dọn dẹp, căn nhà sớm cũng sạch sẽ, Hope vì đi chuyến bay dài tuổi lại còn nhỏ nên chẳng phụ được gì, làm được chút việc thì cô bé ngủ luôn trên sô pha, phần vì thương con phần vì chỗ ngủ không thoải mái, Băng Nhi định bế con bé về phòng ai ngờ chuyện tốt đã bị người khác cướp mất, nhẹ nhàng đóng cửa phòng giờ khắc này Phương Anh mới dám đối diện với sự thật cùng Băng Nhi
Từ đầu đến cuối tuy chỉ nói chuyện với Hope nhưng ánh mắt không bao giờ rời khỏi thân ảnh Băng Nhi, chỉ trách người kia không đáp lại trong mắt xem bản thân như người vô hình mà đối xử, rất nhiều lần muốn ôm con người nhỏ bé kia vào lòng hỏi tại sao, chuyện gì đang xảy ra nhưng nghị lực lại bị đánh mất hoàn toàn khi nhìn vào gương mặt Hope, hiện tại nhìn Băng Nhi đang loay hoay trong bếp bỗng dưng những kỷ niệm ngày xưa lại ùa về cứ thế lẳng lặng đi đến ôm con người mình chờ đợi bấy lâu vào lòng
\”Chị buông tôi ra nếu không đừng trách\”
\”Em nhẫn tâm lắm, dùng cách này hành hạ, giết chết chị, làm sao chị có thể đối diện với sự thật rằng em đã có con, có chồng, có gia đình hạnh phúc của riêng mình\”
\”Chị cứ xem như chưa gặp lại em không được sao, chuyện ngày hôm nay quên đi…đợi, đợi đến khi nào quên đi em thì thôi, chị phải mở lòng thì người khác mới đến được\”
\”Không muốn…không muốn…chị thật sự không cam tâm, chị yêu em, yêu em hơn cả sinh mạng…chúng ta cùng nhau bỏ trốn đi được không….chị thật sự hối hận tại sao năm năm trước không nói ra câu này\”
\”Bây giờ có nói gì cũng vô ít, tất cả chỉ là quá khứ chị đừng đem nó ra để làm niềm tin cho bản thân…em hiện tại chỉ biết yêu bản thân mình mà thôi…
\”Chị biết em vẫn còn yêu chị, ánh mắt của em khi gặp lại chị đã nói lên tất cả…chị cảm nhận được…chúng ta yêu nhau hà cớ gì phải xa nhau\”
Phương Anh như mất lý trí, ôm chặc hơn con người phía trước, bắt đầu hôn khắp nơi từ phía sau tạo cho Băng Nhi cảm giác rùng mình, khó chịu khi bỗng dưng bị tập kích ở cổ và vai
\”Chị không được làm như thế…haha chị yêu tôi hay yêu thân thể này của tôi…nếu chị muốn, chúng ta có thể ở ngay tại đây…nhưng phải cẩn thận vì con gái tôi đang ngủ bên trong nếu để nó vô tình thấy được cảnh này thì không hay…còn nếu xem nhau là bạn thì chị nên buông ra và về đi thì hơn\”
Băng Nhi mới đầu khi được ôm từ phía sau tuy có chút giật mình, chống cự nhưng khi nghe những lời nỉ non có phần ủy mị thì cứ để yên, không đối mặt có lẽ dễ dàng nói ra nỗi lòng và hơn thế vòng tay, hơi ấm này quá quen thuộc, trách bản thân tham lam lần nữa nhưng khi bắt gặp hành động có phần quá đáng của Phương Anh thì tỉnh ngộ, dù không muốn cũng phải nói lời đả kích làm con người phía sau tỉnh ngộ
Ngoài trời hiện giờ có sấm chớp, có lẽ trời bắt đầu đổ mưa nhưng Phương Anh chẳng biết tiếng ầm ầm nghe được là âm thanh của vật thể nào tạo ra, những lời Băng Nhi nói làm trái tim nàng như ngừng đập, cả người rung lẫy bẫy, từ từ nới lỏng đôi tay, bước đi vô hồn về phía cánh cửa lớn
\”Con gái người ta đang ngủ, Phương Anh ơi Phương Anh mày muốn làm gì đây…hết rồi, hết thật rồi…nếu đường em đi không có chị vậy thì chúc em hạnh phúc, chị sẽ mãi dõi theo em…chúng ta không bao giờ là bạn hãy nhớ rõ điều đó\”
Băng Nhi đang trách bản thân, tại sao khi nhìn thấy dáng vẻ chật vật, đau khổ, thậm chí nghe những lời kia nói ra thì trái tim nhói lên, nó dừng đi vài giây, rất muốn gọi người chuẩn bị bước ra khỏi nhà ở lại nhưng chẳng có lý do, vừa may cánh cửa mở ra nghe tiếng mưa định lấy đó làm lý do thì con gái đáng yêu đã chặn trước lời, lời nói ra sấm chớp còn vang dội hơn hai người đối thoại lúc này
\”Mẹ Nhi ơi, mẹ con gọi hỏi thăm mình nè, nhanh lên\”
Có người vừa định bước chân ra khỏi cửa thì vội vàng đưa trở về, thậm chí còn đóng mạnh cánh cửa để tiếng mưa không làm gián đoạn suy nghĩ của bản thân  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.