Hai mẹ con Băng Nhi tuy đã mở cửa nhưng chẳng muốn bước vào nhà vì nó đúng thật chưa dọn dẹp tuy nội thất đầy đủ nhưng chỉ cần mở đóng vải trắng che phía trên thì căn nhà tràn ngập khói bụi mịt mù
\”Mẹ à hay mình đi siêu thị đi\”
\”Mẹ cũng nghĩ vậy, nhưng con chẳng được đi chơi đâu, đừng có mơ, phải phụ mẹ\”
\”Vừa mất thời gian đi siêu thị, vừa tốn công dọn dẹp, còn ảnh hưởng đến sức khỏe, nếu con là mẹ thì đã thuê người dọn dẹp sau khi từ siêu thị về chúng ta đã có căn nhà sạch sẽ\”
\”Vừa tốn thời gian, vừa tốn sức khỏe nhưng giáo dục được con gái mẹ đồng ý hi sinh, chẳng ai dọn nhà xanh, sạch, đẹp như mẹ con đâu, hôm nay mẹ sẽ chỉ con một môn nghệ luật lao động mới…dọn nhà\”
Mặc kệ gương mặt này nỉ khó coi của Hope, Băng Nhi đã kéo con bé đến siêu thị, chủ yếu mua dụng cụ vệ sinh, đối với một bé gái bốn tuổi thì hành động này quả thật có chút nhẫn tâm
\”Nếu ở Pháp mẹ sẽ bị bất vì bạo lực gia đình, hành hạ trẻ em\”
\”Chính vì không phải ở Pháp nên mẹ mới tạo điều kiện cho con đây\”
\”Mẹ ơi, con mỗi chân\”
\”Được rồi, con có thể ra quầy nước phía đằng đó ăn uống chờ mẹ…nhớ không được đi lung tung, có gì alo mẹ, nhớ đó\”
\”Tuân lệnh, con đi đây\”
Nhìn con bé với vẻ mặt khó coi vì bị đày đọa sớm đã tươi tỉnh vì được thả tự do Băng Nhi chỉ biết nhìn theo mà cười, sở dĩ nàng cho con bé tự do đi lại vì không sợ nó bị lạc, Hope không những thông minh, trên người còn có định vị và hơn hết đây là trung tâm thương mại của nhà mình, sắp đến đây bản thân còn đứng ra tiếp quản thì chẳng có gì phải sợ, đến khi thấy Hope ngay ngắn ngồi vào bàn vẫy tay với mình Băng Nhi mới đẩy xe đi tiếp
Con bé Hope gọi cả bàn đồ ăn vặt, con bé vừa ăn ánh mắt vừa hướng về một người với hành động đẹp, cô gái kia đang đỡ một bà lão sau khi bị một nhóm bạn trẻ chạy nhảy vô tình làm té, không những thế cô gái còn giúp bà đẩy xe, lấy đồ ở trên cao, ngay khi giúp bà lão cô gái ấy đi về phía Hope trên tay đã cầm sẵn thức ăn nhưng hình như chưa có chỗ
Phương Anh sau khi từ sân bay về nhà thì phát hiện tủ lạnh chẳng còn thứ gì ăn, nhân cơ hội được nghỉ buổi chiều nàng quyết định mua sắm một bữa, đang loay hoay thì kế bên có bà lão bị té với lòng thương người bản thân nhanh chóng giúp đỡ, sau khi giúp bà lão một tay, bỗng dưng thấy đói cứ tưởng mua xong đồ ăn nhanh sẽ giải quyết sớm bao tử ai ngờ siêu thị hôm nay quá đông, nơi bán đồ ăn nhanh chẳng còn bàn nào trống, định từ bỏ ý định ăn nhanh về nhà thì có một tiếng nói trong trẻo phát ra làm bản thân thấy thú vị
\”Chị người tốt, em mời chị ngồi\”
\”Chị sao\”
\”Chị ngồi đây này\”
Phương Anh đang chỉ tay vào người thì Hope đã xuống ghế đến kéo nàng đến bên bàn thậm chí còn chỉ cả vị trí ngồi, nếu bình thường bản thân sẽ cười một cái rồi đi, nhưng hiện tại thấy một bé gái dễ thương, đôi má phúng phính khi cười còn có lúng đồng tiền bên trái, đôi mắt to tròn, cái miệng nhỏ xinh xinh, sống mũi cao vút, tóc buộc hai chùm chẳng biết tại sao lại có cảm tình, trong lòng thầm trách cha mẹ con bé, để con gái ngồi đây một mình mà không sợ con bé gặp chuyện xấu cũng may gặp mình là người tốt, đành ở lại nói chuyện để bé gái trước mắt không phải buồn
\”Em không sợ chị là người xấu sao\”
\”Chị người tốt biết giúp người thì không phải người xấu, em thấy hết rồi\”
\”Ai nói với em giúp người là người tốt\”
\”Mẹ em nói, mẹ nói không sai đâu\”
\”À, vậy mẹ em đâu, sao lại để em ở đây một mình\”
\”Mẹ đi mua đồ rồi, lát mẹ đón em, em sẽ giới thiệu chị cho mẹ biết, mẹ rất thích làm bạn với người tốt\”
\”Sao em không đi theo mẹ, không sợ bị bắt cóc hay đi lạc\”
\”Em đang dưỡng sức lát về cùng mẹ dọn nhà, nếu không lát một mình mẹ làm tội lắm\”
\”Sao chỉ có mình mẹ, cha em đâu\”
\”Cha em chưa có về…chị có muốn về nhà em chơi không, em sẽ nói với mẹ mời chị về\”
Phương Anh không ngờ một đứa bé như thế lại hiểu chuyện rất nhiều nhưng cũng cười yêu con bé với sức này cho dù có giúp chắc cũng chẳng được gì nhiều, không nghĩ không rằng liền nhận lời mặc kệ lát gặp mẹ con bé sẽ ra sao, nói là đến chơi nhưng Phương Anh biết con bé muốn làm gì
\”Được nha…Hình như chúng ta chưa làm thủ tục làm quen thông thường thì phải\”
\”Em tên là Hope rất vui được biết chị\”
\”Chị tên là Phương Anh, rất vui được biết em\”
Phương Anh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh nhưng ai ngờ còn được con bé nghịch ngợm chồm đến hôn một cái lên má
\”Ở nước em bạn bè mới gặp ngoài bắt tay còn hôn má\”
\”Em là người nước ngoài sao nhìn không ra nha, chị tưởng Hope là tên ở nhà, em là người nước nào\”
\”Em sinh ra ở Pháp nhưng chẳng phải người Pháp, cha mẹ em là người Việt Nam, tên tiếng việt của em là Ngọc Nhi, hôm nay là lần đầu tiên em về đây\”
\”Vậy tính ra chị là người bạn đầu tiên của em rồi, thật là hân hạnh cho chị, được làm quen với một cô bé dễ thương thế này\”
\”Mẹ em còn dễ thương hơn, mẹ còn rất rất xinh đẹp nữa\”
Phương Anh lại cười sự ngây ngô của con bé, trong mắt con cái mẹ mình luôn là đẹp nhất, trong lòng mong sớm được gặp người mẹ kia vì con bé thông minh lanh lợi như thế chắc chắn cha mẹ rất ưu tú, trách bản thân tự dưng muốn có đứa con gái thế này để nuôi \”Băng Nhi em mau về để chị nuôi, chị đến tuổi thích con nít rồi thì phải\” đang suy nghĩ lung tung thì Hope chỉ tay về mẹ của nó ở đằng xa
\”Mẹ em kìa, chị thấy chưa\”
Phương Anh rất muốn có cổ máy thời gian để quay về thời điểm mấy phút trước để không phải gặp và nói chuyện với con bé, sự thật rành rành trước mắt bảo bản thân phải làm sao, chứng kiến người mình yêu làm mẹ, nghe đứa bé kế bên gọi người mình yêu là mẹ mà lòng tan nát, thân ảnh đó chẳng phải ngày đêm mong nhớ, ngày đêm mong muốn gặp mặt, hiện tại đã gặp như chẳng biết làm gì chỉ có thể bất động
\”Chị ơi…chị làm gì mà khóc vậy\”
\”Không…không có…đó thật là mẹ của em chứ, không phải lầm người\”
\”Mẹ em không thể lầm được\”
Làm sao lầm được khi đó là mẹ của con bé chứ, Phương Anh bây giờ khẳng định có thể hiểu được tâm trạng khi xưa của Kim Thư \”bi kịch thật sự lặp lại sao\”, đang suy nghĩ là thế nhưng cũng không quên nhớ đến chuyện quan trọng
\”Con gọi ta là gì\” bắt đầu dạy con bé đổi cách xưng hô
\”Là chị\”
\”Con gọi người đó là gì\” chỉ về phía Băng Nhi đang tính tiền, cũng không quên đưa lưng về phía người kia sợ bị phát hiện
\”Mẹ con\”
\”Lát con giới thiệu ta và mẹ con biết nhau thì nên xưng hô thế nào đây, khi con gọi ta là chị, trong khi ta lớn tuổi hơn mẹ con\”
\”Cũng phải ha, em gọi chị là chị, nếu giới thiệu cho mẹ quen thì chị phải xưng là con, nếu chị gọi mẹ bằng chị mà em lại gọi chị là chị vậy em và mẹ ngang hàng rồi, vậy không được nha, chị và mẹ đều là người lớn…à em sẽ gọi chị là Anh Anh\”
Phương Anh muốn toát mồ hôi với cách lập luận của con bé, mục đích không cho con bé gọi bản thân là chị nếu không thì chẳng phải nàng thuộc hàng con cháu của Băng Nhi, chuyện này đời nào được phép xảy ra
Băng Nhi từ xa đã thấy Hope ngồi cùng với một người, do bản thân không đeo kính nên nhìn chẳng rõ mặt người kia với lại chỉ nhìn được phía sau làm nàng cũng chẳng đề phòng gặp được người quen, bước chân càng tiến tới càng thấy lòng mình khẩn trương