Xe chỉ vừa đến trước cổng, không thèm chạy vào nhà Phương Anh đã vội vã đi khắp nơi tìm Lâm Tuyết Nhu, nếu không được bà vú nói hiện tại bà ấy đang ở phòng làm việc thì bản thân cũng chẳng đến đó tìm, trước đó chẳng phải Băng Nhi nói quá rõ ngón tay cái có thể bị liệt thì làm sao làm việc, làm sao vẽ, đối với người thiết kế nếu không vẽ được thì như người bình thường mất cả đôi tay
Nhẹ nhàng mở cửa phòng, nhìn thấy gương mặt nhăn nhó, trán đầy mồ hôi, đôi tay rung rung cầm viết, xung quanh vô số giấy tờ ngổn ngang vứt bừa bãi, số bị xé, số bị nhàu, nhìn người phụ nữ kiên cường trước mắt khổ sở như muốn khóc Phương Anh thấy cổ họng nghèn nghẹn
\”Phương Anh con về thăm mẹ sao…thật đúng là con rồi…căn phòng bề bộn quá để mẹ dọn dẹp cái đã…con ngồi đi\”
\”Không cần…tôi…có chuyện hỏi bà…nhất định phải trả lời\”
\”Được…mẹ sẽ nói chỉ cần con không giận về sống bên cạnh mẹ, biết gì mẹ sẽ nói\”
Phương Anh chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, từ lúc nhìn thẳng vào Lâm Tuyết Nhu, biết người kia vì thấy mình mà phát khóc thì cảm nhận được sự tội lỗi, nếu toàn bộ chuyện kia là sự thật thì bản thân làm sao sống nổi, làm sao đối diện với người mẹ này đây
\”Bà ngày xưa có yêu cha tôi không\”
Câu hỏi của Phương Anh như muốn xé nát tâm can của Lâm Tuyết Nhu, mất vài giây, trả lời mà nước mắt ứa ra, cố gắng dùng tay ôm lấy ngực để bản thân có thể giữ bình tĩnh, đôi môi rung rung nhấp nháy cứ tưởng không ra tiếng nhưng lại phát ra âm thanh dõng dạc
\”Có\”
\”Tại sao lại lấy ông ấy\”
Nếu có thể bà rất muốn nói với Phương Anh \”đừng hành hạ mẹ nữa, mẹ sắp chịu không nổi mà ngã ngụy, con thật nhẫn tâm, nếu dùng cách này làm con không giận mẹ sẽ chiều ý con\”, lại một đáp án kiên định nói ra kèm theo sự vô cảm của đôi mắt
\”Yêu…ông ấy\”
\”Bà nói láo…bà không hề yêu ấy…sở dĩ bà lấy ông ấy vì…vì bị ông ấy cưỡng hiếp…tôi là…nghiệt chủng, nghiệt chủng…của ông ấy…tại sao vậy…tại sao lại không nói ra…lại dấu tôi…tại sao không bỏ tôi đi…tại sao yêu thương tôi như thế…không hành hạ, không đánh đập cho tôi chết đi…bà ác lắm…các người ác lắm\”
Từng câu hỏi tại sao của Phương Anh như nhát dao đâm thẳng vào tim Lâm Tuyết Nhu, bà thà bản thân chịu sự đánh đập xuôi đuổi xa lánh của Phương Anh, thà để con gái hận bà đến tận xương tủy cũng không muốn cho nó biết sự thật nhẫn tâm
Sự thật được phơi bày càng làm giấc mộng kinh hoàng ngày hôm đó bỗng dưng tràn ngập trước mắt, Lâm Tuyết Nhu chỉ có thể ôm Phương Anh vào lòng vừa giúp bản thân bình tĩnh vừa xoa dịu con gái đang kích động
\”Không…không…con đừng nghe người khác nói bậy…con là bảo bối của mẹ, là nguồn sống của mẹ…chẳng phải gia đình mình trước kia sống rất vui vẻ…con đừng nghe người ngoài nói bậy…cha mẹ ai cũng yêu con\”
\”Đây đều do người đàn bà kia nói với tôi, bà nói có giả không\”
\”Không thể nào…không phải…mẹ sẽ gọi điện cho Kim Thư kể lại mọi chuyện…con chờ mẹ…điện thoại…điện thoại đâu rồi\”
\”Sau khi sự việc xảy ra bà nhiều lần tự tử nếu không có bà ấy bên cạnh, đùm bọc che chở thậm chí khi biết bà có thai còn cao thượng khuyên nhủ bà sống vui vẻ, chăm sóc lo lắng đến khi bà bình ăn rồi sinh ra tôi…tôi thật ngưỡng mộ tình yêu của hai người, tình yêu của bà ấy dành cho bà\”
\”Tại sao Kim Thư lại nói ra…chẳng phải hứa sẽ giữ bí mật…không…tất cả chỉ là nói dối…con đừng tin bà ấy\”
\”Còn nữa cha không phải chết do tai nạn mà do nợ nần nên bị giết chết…tại sao lại giấu tất cả…dấu bà ấy…bà hi sinh nhiều như vậy để làm gì…đánh mất tình yêu…đánh mất tuổi trẻ chỉ vì tôi sao…MẸ…MẸ NÓI ĐI\”
Phương Anh quỳ trước mặt Lâm Tuyết Nhu, đầu chỉ dám cuối chứ chẳng dám ngước lên, lòng tha thiết cầu xin được biết sự thật, Lâm Tuyết Nhu không ngờ Phương Anh còn biết cả nguyên nhân cái chết của Huỳnh Tấn Thành, đến giờ phút này bà tin những việc kia chẳng phải Kim Thư nói ra, định lên tiếng ngụy biện kết thúc mọi chuyện, cánh cửa bị một lực mạnh mở tung nhìn người từ từ bước đến Lâm Tuyết Nhu chỉ còn nhắm mắt ngước mặt lên trời
Kim Thư nghe toàn bộ câu chuyện, bản thân đứng phía ngoài chẳng biết đập đầu vào tường bao nhiêu lần khi nghe Phương Anh chất vấn chuyện ngày xưa, nhớ lại hình ảnh đêm hôm đó khi tìm được Lâm Tuyết Nhu bản thân cắn chặt tay không cho phát ra tiếng khóc, nếu bên cạnh có con dao rất muốn đâm chính mình để vơi bớt cơn đau vô hình hiện tại, cứ tưởng mọi thứ sẽ qua ai ngờ lại nghe được chuyện động trời, chính vì chuyện này mà ngày xưa bản thân từng muốn chết đi
\”Chị…nói rõ tất cả cho tôi…chuyện đó là sau…tại sao lấy cái chết của người đó để đuổi tôi đi\”
\”Tất cả bình tĩnh, nếu muốn nghe thì ngồi xuống…tôi sẽ kể…Phương Anh ngồi đi con…mẹ và Kim Thư quen nhau thế nào thì con cũng biết, sau đó không lâu cả hai cũng nói tiếng yêu nhau, tuy rất sợ nhưng tình yêu này rất kiên định, rất bền chặt, gia đình hai bên có cắm cảng, căng ngăn thế nào cũng thất bại…nhưng điều không ngờ mẹ và Kim Thư không đến được với nhau là do…\”
\”Mẹ\” nhìn thấy Lâm Tuyết Nhu nắm chặt tay, khuôn mặt ướt đẫm, giọng nói như mắc nghẹn, ánh mắt chẳng dám nhìn Kim Thư, Phương Anh biết bà đang sợ hãi và đau lòng khi nhớ lại chuyện xưa
\”Không sao…sau khi tốt nghiệp mẹ xin được vào Thiên Quang còn Kim Thư vẫn chỉ là sinh viên năm ba. Lúc đó cha con là tổng giám đốc, mẹ chỉ là nhân viên thiết kế nhỏ, sau vài lần làm việc chung ông ấy bắt đầu có cái nhìn khác về mẹ…không lâu sau còn tỏ tình, mẹ đã nói có người yêu…thậm chí đưa cả Kim Thư đến trước mặt ông ấy…cứ tưởng đánh đuổi được sự đeo bám, ai ngờ…trong một lần tăng ca cho kịp ngày sau công ty tham gia cuộc thi thiết kế với giải nhất là hợp đồng một năm với chính phủ mỹ về độc quyền thương hiệu…cầm bản thiết kế trong tay một mình mẹ lên gặp ông ấy…ai ngờ khi bước vào phòng chẳng thấy người đâu định quay trở ra thì bản thân bất ngờ bị ôm lấy…mẹ đã cầu xin, kháng cự nhưng cuối cùng…không thoát được\”
\”Mẹ…út\” Phương Anh thấy Kim Thư ngã đầu ra phía sau thở dài với cơ thể rung bần bật thì lo lắng, bản thân không ngờ hai người họ lại xảy ra biến cố lớn, có ai chịu đựng được khi chứng kiến cảnh người yêu mình bị người đàn ông chà đạp
\”Khi nhìn thấy mẹ ngồi một góc với vẻ mặt sống không bằng chết ông ấy có nói sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cưới mẹ, sau khi nghe ông ấy nói cưới thật tình mẹ muốn giết người nhưng hành động chưa thực hiện thì nỗi đau xé thịt hơn xuất hiện đó là chứng kiến sự có mặt của Kim Thư nhìn thấy mẹ ngay lúc đó…nếu phòng làm việc có cửa sổ chắc mẹ đã nhảy xuống từ lâu…con không biết lúc đó mẹ muốn chết đến thế nào đâu\”
\”Con hiểu\”
\”Con hiểu…con hiểu sao…Phương Anh đừng làm mẹ sợ\”
\”Không như mẹ nghĩ, trước kia Nhật Trường có hành động quá đáng với con nhưng may là Băng Nhi về kịp nên chẳng có chuyện gì…cảm giác đó thật đáng sợ…sợ nhất chính là Băng Nhi sẽ thấy được…biết được và sợ người yêu đau lòng…trong đầu lúc đó ngoài kháng cự ra con chỉ nhớ toàn là Băng Nhi thôi\”
\”Được rồi, chuyện chẳng hay ho kể làm gì…còn cái chết của ông ấy thì sao, tại sao chị lại gạt tôi\”
\”Chưa mà, tại sao mẹ lại lấy ba…mẹ và út không phải đã trốn đi, cùng nhau chứng kiến sự ra đời của con, út còn như cha đặt tên cho con, Phương Anh với ý nghĩa là giúp hai người tìm được phương hướng, sống ổn định, vui vẻ bên nhau…chưa gì mà đã vội\”
\”Xem ra con biết hết thì phải, ngay cả cái tên ý nghĩa út đặt cho con cũng nói không sai, vậy thì nói chuyện còn lại đi\”
Kim Thư không muốn nghe tiếp chuyện đau lòng, nghe từng lời Lâm Tuyết Nhu nói về quá khứ bản thân lại nhớ đến đêm hôm đó, trách bản thân tại sao lại không đi tìm Lâm Tuyết Nhu sớm hơn khi đã ngồi đợi quá lâu, bản thân không thể nào quên được hình ảnh đầu tóc rối bời, thân người ốm yếu ngồi co ro một góc chỉ biết khóc, những thứ che cơ thể chẳng còn là quần áo nó như thứ vải rách nào đó được nhặt về, thừa biết phải đưa Lâm Tuyết Nhu rời khỏi nơi đó càng sớm càng tốt nhưng vẫn nán lại đánh người đàn ông khốn nạn rồi mới chịu đi, nếu hôm đó có án mạng có phải hôm nay không xảy ra nhiều chuyện.