Băng Nhi vừa mới thực hiện thành công ca mổ đầu tiên một bước tiến mới trong quá trình tiến đến ước mơ dưới sự giúp đỡ của Hoàng Ngân, vừa ra khỏi phòng mổ Băng Nhi vui mừng đến không kìm chế được bản thân ôm chầm lấy Hoàng Ngân thể hiện sự hạnh phúc
\”Bây giờ em mới cảm nhận được thiên chức của một bác sĩ…cảm ơn chị nhiều nhiều lắm\”
\”Đây là trách nhiệm của chị em không phải khách sáo, sở dĩ mọi chuyện diễn ra suôn sẻ một phần do năng lực của em, tuy chị biết em cầm dao nhiều lần nhưng với lần đầu tiến hành trên cơ thể người sống mà chị thấy em rất bình tĩnh, tự tin chẳng có gì là sợ hãi e dè, so với chị khi trước em rất giỏi chị tin tương lai tiền đồ em còn hơn cả chị\”
\”Chị quá khen, em ngại chết mất…tất cả điều nhờ có chị bên cạnh…chị có bận gì không, em có thể mời chị cùng em ăn bữa cơm xem như đánh dấu ngày quan trọng\”
\”Chị cũng đang đói đây, rất sẵn lòng nhưng trước tiên chúng ta cần phải thay đồ\” cứ thế mà hai người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ
***
Phương Anh hôm nay đặc biệt bận rộn khi phải đến công ty thực hiện kế hoạch đầu tư mới với yêu cầu thiết kế bản vẽ siêu thị sau khi công ty thắng thầu xây dựng một trung tâm thương mại, sau đó còn phải gặp Lâm Tuyết Nhu để giải thích mọi chuyện, vừa hao tổn trí não với bản thiết kế vừa gồng người lên đối phó với mẹ làm bản thân chẳng còn sức lực chỉ mong sau nhanh chóng về nhà gặp Băng Nhi vực lại tinh thần, ai ngờ hiện tại chỉ có một mình bơ vơ ở nhà còn phải tự nấu ăn nhưng chỉ cần nghĩ đến hôm nay sẽ cho Băng Nhi nếm thử tài nghệ nấu nướng liền nhanh chóng vui vẻ vào bếp, đang bận bịu trong bếp thì có tiếng chuông cửa, vừa mở cửa nụ cười nhanh chóng biến mất
\”Anh đến đây làm gì, bài học hôm đó chưa rút ra được kinh nghiệm, anh không sợ em rảnh rỗi chạy đến tìm chị Hoàng Ngân hỏi thăm sức khỏe\”
\”Nếu muốn nói hôm đó em đã vạch trần anh, anh đến đây để cảm ơn…\”
\”Không cần, em chẳng tốt lành như anh nghĩ chẳng qua đối với anh hiện tại như người xa lạ nên đối với chuyện thiên hạ em không quan tâm\”
\”Anh không tin, ánh mắt em cho anh biết em vì lo cho anh, sợ phá hủy tương lai của anh nên mới không nói ra…em nói đi có phải vẫn còn tình cảm với anh\”
\”Anh bị điên sao….\”
\”Anh không có điên…Phương Anh chúng ta có thể trở lại như trước, anh sẽ không để Hoàng Ngân biết, chỉ cần em còn yêu anh thì hãy cho anh cơ hội, anh hứa khi nào bản thân lên được trưởng khoa ngoại sẽ chia tay Hoàng Ngân, chúng ta sẽ công khai\”
\”BỐP\”
\”Anh tốt nhất nên cút đi, đừng để tôi gặp lại anh nếu không sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan trong tích tắc\”
Phương Anh nghe Nhật Trường nói chuyện mà kinh bỉ, bản thân không ngờ người mình yêu trước kia lại là con người đê hèn chỉ biết lợi dụng để thăng tiến, trong lòng thấy tiết cho Hoàng Ngân khi sắp tới phải lấy con người này, cầu mong nàng sớm nhận ra sự thật phũ phàng để thoát được một kiếp bất hạnh
Nhật Trường nghe lời hăm dọa của Phương Anh mà nắm chặt tay, ánh mắt hiện lên sự tức giận, bản thân không kìm chế được đẩy ngã Phương Anh, khóa cửa không cho người chạy thoát
\”Anh định làm gì, đừng hồ đồ nữa mau tỉnh lại đi, Nhật Trường mà tôi biết không tha hóa đến mức độ này\” Phương Anh vì một phút lơ là mà bị đẩy ngã chưa kịp đứng lên đã thấy Nhật Trường tiến tới, trong lòng bắt đầu lo sợ, cửa đã bị chặn nên chỉ còn một đường trốn là chạy vào phòng nên lùi về phía sau
\”Tại em ép anh đi đến mức này, muốn giữ em bên cạnh chỉ có thể dùng hạ sách\”
\”Anh dám…tôi sẽ hận anh đến suốt đời, dù có chết tôi cũng không để anh chạm vào người…tốt nhất anh nên giết tôi nếu không qua hôm nay anh nhất định sẽ thân bại danh liệt\”
Mặc kệ lời thù dọa, Nhật Trường nhảy tới ôm chầm lấy Phương Anh khống chế, muốn chế ngự Phương Anh bằng nụ hôn nhưng gặp phải sự chống trả kịch liệt
\”Anh buông ra…tôi sẽ giết chết anh…buông ra\”
\”Chỉ cần em mang con của anh thì sẽ không hận anh, anh sẽ dịu dàng…em đừng sợ…anh yêu em\”
Vì sự chống trả của Phương Anh quá lớn nên Nhật Trường chẳng cần biết họ đang ở đâu liền đè Phương Anh lên sô pha để thực hiện hành vi đồi bại, với sức của người con gái như Phương Anh chẳng thể nào thoát được sự kèm cặp dưới sức của người đàn ông, chỉ có thể dùng chân đạp, dùng tay cào cấu không cho Nhật Trường đụng đến bản thân nhưng chiếc áo đã nhanh chóng bị xé để lộ đôi vai trắng nõn nà
\”Anh…yêu…em…Phương Anh\” Nhật Trường không hôn được đôi môi thì hướng đến các vị trí khác, để lại không ít dấu hôn trên cổ và vai của người nằm dưới
\”Tôi hận anh…Băng Nhi…Băng Nhi\” Phương Anh vừa khóc vừa đẩy ra Nhật Trường tránh từng cái hôn nhưng tất cả điều vô dụng chỉ làm bản thân thêm yếu sức, nàng thật sự chẳng còn bao nhiêu sức lực để dẫy dụa \”Băng Nhi em ở đâu…mau về cứu chị…chị sắp bị hắn ta làm nhục…em đang ở đâu…Băng Nhi\”
Nhận thấy Phương Anh mất sức, chống cự yếu ớt, Nhật Trường càng đẩy nhanh quá trình, đôi môi đã đi đến trước ngực định dùng tay giật bung chiếc áo ngực thì cánh cửa đột nhiên mở chưa kịp biết ai bước vào nhà đã bị một lực mạnh lôi cả cơ thể ném ngược xuống sàn, bản thân vừa ăn tát vừa ăn đánh không thương tiếc
\”Súc sinh…anh không phải con người…hèn hạ…tôi giết chết anh\” Băng Nhi không biết dùng bao nhiêu từ ngữ để vừa đánh vừa chửi Nhật Trường thậm chí còn lấy bình hoa ném đi thứ gì quăng được vào con người trước mặt đều muốn quăng đi hết
\”Được rồi Băng Nhi, em còn như thế thì sẽ có án mạng, mau xem Phương Anh thế nào còn hắn ta để chị giúp em lý xử\”
Nhật Trường nghe được giọng nói không tin Hoàng Ngân lại xuất hiện, bản thân vì choáng bởi màn đánh đập của Băng Nhi nên phải cố gắng mới đứng lên nhìn gõ người trước mắt đứng hình tại chỗ, miệng lắp bắp không nói được câu gì
\”Bốp\”
\”Bốp\”
\”Anh…\”
\”Băng Nhi chị đưa anh ta đi trước, để tránh làm không khí ô nhiễm, chuyện này chị giúp hai em đòi lại công bằng\”
Chứng kiến sự tình trước mắt Hoàng Ngân cảm thấy thương cho bản thân, dù trước đó biết được một ít chuyện nhưng nàng đã cố gắng bỏ qua nhưng hiện tại chẳng còn cách nào tha thứ thậm chí còn muốn lóc da con người trước mặt đòi sự công bằng cho Phương Anh, chỉ đánh hai cái tát cùng hành động kéo đi đã là quá nhẹ nhàng
Băng Nhi sau khi nghe Hoàng Ngân nhắc nhở thì nhanh chóng chạy đến ôm Phương Anh lấy áo choàng cho con người đang khóc không ngừng nghỉ, trong lòng thầm trách bản thân để Phương Anh gặp phải cớ sự này, nếu bản thân không về đúng lúc mọi chuyện chẳng biết sẽ thế nào, không những không dỗ được Phương Anh ngừng khóc mà bản thân cũng không nén được nước mắt, cứ thế mà ôm nhau khóc chẳng màng đến sự biến mất của hai người kia
\”Chị…xin…lỗi\”
\”Không…lỗi của em…đáng lẽ em phải về với chị sớm…không nên đi ăn với người ngoài bỏ chị ở nhà một mình