[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 42

Phương Anh thấy Lâm Tuyết Nhu và Kim Thư có vẻ cãi nhau còn Băng Nhi như có chuyện dấu đã vậy còn bị Kim Thư lôi kéo ra về ý không muốn cho Băng Nhi ở lại, chứng kiến chuyện này bản thân chịu hết nổi nên lên tiếng quát lớn đồng thời chạy qua cướp lấy Băng Nhi đang bị lôi đi, sau lời quát tháo cả bốn người mới ngồi xuống nói chuyện rõ ràng một lần nữa

\”Mẹ, góp cuộc chuyện gì có thể làm một người điềm tĩnh như mẹ trở nên nóng nảy\”
\”Băng Nhi là cháu của trưởng phòng Thư đồng nghĩa con bé là cô công chúa duy nhất của Nguyễn Thanh Hào chủ tịch tập đoàn Sơn Hà, con làm về kiến trúc chắc hắn biết đến cái tên Sơn Hà, thử hỏi với thân thế kia làm sao Băng Nhi lại xuất hiện trong nhà mình với vai trò người làm\”
Phương Anh nghe Lâm Tuyết Nhu nói mà kinh ngạc vẻ mặt hiện lên sự tức giận, bản thân không giận vì thân thế hay mục đích Băng Nhi vào nhà mà giận vì hai người đã yêu nhau tại sao Băng Nhi không nói rõ từ đầu con dấu diếm nếu không phải có ngày hôm nay bản thân cũng không biết khi nào mới nghe Băng Nhi nói
\”Hai người nghe con giải thích đi, cách đây bốn năm con đúng thật là công chúa được nuông chiều nhưng hiện tại con nghèo đến nỗi phải đi làm người giúp việc vì bị cha đuổi ra khỏi nhà khi không nghe lời học kinh doanh mà một mực theo đuổi ngành y…con không dám nói vì sợ truyền ra ngoài làm cha mất mặt hơn nữa có mấy ai tin con là con gái của đại gia bất động sản Nguyễn Thanh Hào, có khi người ta nói con hoang tưởng\”
Nghe Băng Nhi kể lễ Phương Anh lại thấy đau lòng hơn giận, chỉ vì thực hiện ước mơ mà người con gái mỏng manh bên cạnh lại chịu nhiều cực khổ, bản thân lại thấy khâm phục Băng Nhi từ một tiểu thư con nhà giàu được nuôi chiều lại biến mình thành một người bươn chải lo cuộc sống nhìn lại bản thân thật thấy thổ hẹn nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi, Phương Anh muốn mình là người hiểu rõ, là nơi tin cậy để Băng Nhi chia sẻ mọi chuyện
\”Con bé nó không gạt hai người đâu, anh hai còn vô lý đến nỗi tạo nguyên cái hồ sơ cho Băng Nhi đang học tập ở nước ngoài, để có ai hỏi tới còn biết đường giải thích, nó bị từ thật rồi…Phương Anh con mà không cưu mang thì tội nó lắm, út trông cậy vào con\”
\”Trưởng phòng đây có ý gì…chẳng lẽ khả năng nuôi cháu gái không đủ phải nhờ cậy người khác\”
\”Cho xin đi, tôi mà lạng quạng thì cùng chung số phận với Băng Nhi mất công đến lúc đó nhờ chủ tịch nuôi\”
\”Út còn chồng mà lo gì…còn nữa chồng út không phải là người nước ngoài khi nãy con thấy hai người ở ngoài đường rồi nhưng chỉ nhìn sau lưng chưa thấy rõ mặt\”
\”Băng Nhi cháu gái yêu…con…nói…gì…về…út vậy\”
\”Con lỡ nói út vì tha phương cầu thực mà lấy chồng nước ngoài…người cùng út ngoài đường khi nãy là ai vậy…út về nước lấy chồng thật sao\”
\”LẤY CHỒNG CÁI ĐẦU CON…người lúc nãy là cha con, trước khi đến đây bị cha con mắng một trận vì về nhà không phụ được gì lại đi…giờ đến đây nghe con dựng chuyện thiệt không biết kiếp trước út mất nợ gì hai cha con con nữa\”
Kim Thư đang nói giữa chừng thì nhìn qua Lâm Tuyết Nhu biết mình nói sai nên chuyển sang chuyện khác trách mắng Băng Nhi cho hả dạ, còn Lâm Tuyết Nhu sau khi nghe Kim Thư nói mọi chuyện thì nút thắt trong lòng được gỡ bỏ vì hồ sơ xin việc có điền tình trạng hôn nhân rất rõ ràng chưa kết hôn, bản thân không bị gạt
\”Băng Nhi, bác rất khâm phục ý chí của con, để con tập trung cho việc học bác sẽ lập một quỹ học bổng tài trợ riêng cho con, nó sẽ được gửi đến đơn vị đào tạo của con sớm nhất, còn Phương Anh mẹ thấy con hiểu chuyện rất nhiều đến lúc con tự làm mọi chuyện chẳng cần người giúp việc hãy nhìn Băng Nhi lấy động lực phấn đấu…Nhi này hợp đồng với con bác sẽ đền bù để giải phóng tất cả điều khoản\”
\”Mẹ…\”
\”Con đừng nói gì thêm, với thân phận của Băng Nhi dù là hiện tại hay tương lai chúng ta không nên gây thêm rắc rối cho nó, chuyện mẹ nói là tốt nhất cho Băng Nhi, còn con nếu muốn có người giúp việc mẹ sẽ tìm người khác\”
Kim Thư thấy Lâm Tuyết Nhu khí thế chia cắt bọn trẻ thì chịu không nổi góp vui, ra hiệu cho Phương Anh và Băng Nhi đừng lên tiếng để bản thân ra mặt nói chuyện
\”Băng Nhi con nghe lời chủ tịch Lâm đi…sau khi giải phóng hợp đồng cầm trên tay số tiền lớn rồi chạy lại gõ cửa nhà Phương Anh ký một hợp đồng khác…xem ai lỗ biết liền\”
\”Trưởng phòng Thư xem ra rất biết làm ăn, đừng tưởng trưởng phòng tài giỏi thì không bị đuổi việc\”
\”Trưởng phòng nhỏ nhoi bị đuổi là chuyện bình thường nhưng danh tiếng của chủ tịch đây chẳng biết sẽ để đâu, nói ra thật không ai tin một người cao cao tại thượng lại thích đi giận cá chém thớt…hơn nữa…em không tin chị sẽ đuổi em\”
\”Nguyễn Kim Thư…\”
\”Được rồi, chẳng cần gọi thân thiết thế đâu, nãy giờ làm phiền hai đứa nhỏ cũng lâu, chủ tịch chúng ta nên về thôi, Băng Nhi con cứ vui vẻ ở lại chẳng sợ bị đuổi, Phương Anh nhớ chăm sóc cho con bé không được ăn hiếp nó…mẹ con để út đưa về hai đứa vào bếp ăn tiếp đi\”
\”Buông ra…buông tôi ra…Phương Anh…\”
Kim Thư mặc kệ Lâm Tuyết Nhu la lối om sòm, kéo vẫn cứ kéo xem ra bác bảo vệ phải ra mặc cảnh cáo hai người, còn Phương Anh và Băng Nhi sau khi nghe màn đối đáp như chó với mèo của người lớn chỉ biết nhìn nhau, thậm chí chẳng ngăn Kim Thư lôi đi Lâm Tuyết Nhu, trong mắt hai người hiện tại Kim Thư chính là thần bảo vệ nên chẳng việc gì phản đối
\”Út và bác gái có xảy ra chuyện gì không, hình như hai người biết nhau trước\”
\”Phải rồi út làm trong công ty của mẹ thì phải quen thôi, tính út vui vẻ không sao đâu, chỉ là đang bảo vệ cho chúng ta tránh bị mẹ làm khó, chuyện sau này còn nhờ út dài dài\”
\”Không đâu…\”
\”Em trước hết lo cho mình đi, dám dấu chị chuyện lâu như vậy…em chuẩn bị chờ hình phạt đi\”
\”Gì chứ, em có nỗi khổ mà với lại út có nói chị không được ăn hiếp em\”
\”Chị chưa từng ăn hay hiếp em vậy em muốn chọn cái nào hay là cả hai\”
\”Chị chết đi, ăn nói bậy bạ\”
\”Tha mạng…được rồi…bớ người ta giết người\”
Băng Nhi cảm thấy nếu không dạy cho Phương Anh một bài học thì con người trước mặt sẽ ngày càng lớn mật, vì thế chỉ cần bắt dính Phương Anh liền không nể tình cắn một cái bất kể vị trí chính vì thế mà cảnh tượng rượt đuổi làm căn nhà muốn chốc nóc  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.