Hôm nay là ngày Phương Anh và Băng Nhi mời hai vị trưởng bối đến nhà dùng cơm, sau khi cùng nhau đi siêu thị mua đủ số đồ cần thiết thì hiện mỗi người một nhiệm vụ, Băng Nhi ở nhà lo việc nấu nướng còn Phương Anh để thể hiện sự thiếu hảo đến tận nhà đón Lâm Tuyết Nhu, hai người hiện tại đang trên đường về chung cư
\”Sau lại nịnh bợ đột xuất, con có chuyện gì muốn xin thì cứ nói\”
\”Hiểu con gái nhất vẫn là mẹ, thời gian tới con không muốn đổi người giúp việc mẹ có thể gia hạn hợp đồng với Băng Nhi hay chuyển về cho con luôn cũng được\”
\”Mẹ muốn ký chưa chắc con bé đồng ý, chuyện này không thể hứa với con được\”
\”Chỉ cần mẹ mở lời nhất định Băng Nhi sẽ đồng ý, em ấy nghe lời mẹ lắm mà, con hiện tại muốn ổn định với lại cũng khó lắm mới tìm được một người giúp việc vừa hiểu vừa có thể chăm sóc tốt cho con như Băng Nhi…mẹ chắc cũng không muốn đau đầu chuyện tìm người giúp việc cho con đâu hả\”
\”Để mẹ nói chuyện này với Băng Nhi nhưng không hứa sẽ giữ được con bé, nói thật mẹ cũng quý Băng Nhi, con bé vừa hiền vừa hiểu chuyện lại rất có chữ tín, tính chịu đựng cao đặc biệt nó và con không biết ai cứng đầu hơn ai\”
Phương Anh thấy vui trong lòng khi Lâm Tuyết Nhu có thiện cảm với Băng Nhi nhưng chuyện này vui không bằng sắp tới vẫn được ở chung dưới một mái nhà, cả hai mẹ con đang nói chuyện vui vẻ thì có cảnh tượng làm hai người điều chú ý, đối với Phương Anh chỉ là sự tò mò còn đối với Lâm Tuyết Nhu sự tình vừa lướt qua làm bà phải ngoảnh đầu nhìn lại cho kỹ nhưng chẳng thấy được gì
\”Mẹ có quen hai người lúc nãy sao\”
\”Sao con biết mẹ nhìn là hai người bọn họ, nếu gặp mặt mẹ sẽ giới thiệu cho con biết\”
\”Con chỉ quen người phụ nữ còn người chồng thì không, nhìn họ hình như đang cãi nhau nhưng người phụ nữ có vẻ chịu đựng chẳng biết chuyện gì không nữa\”
\”Chồng…người lúc nãy là chồng cô ta, sao con lại biết họ\”
\”Đến rồi, chuyện này để nói sau đi, nó cũng không quan trọng lắm\”
Phương Anh không hứng thú với chuyện vừa nhìn thấy nhưng Lâm Tuyết Nhu có vẻ muốn biết sự thật, làm rõ những điều con gái vừa nói, với sự thận trọng của bà đương nhiên chẳng muốn lôi kéo Phương Anh vào sự nghi ngờ khi hỏi về một vấn đề không quan trọng vì thế để sang một bên cùng Phương Anh lên nhà, vừa mở cửa thấy Băng Nhi liền nở nụ cười như mẹ hiền
\”Chào con Băng Nhi\”
\”Dạ chào bác, để con đi lấy nước cho hai người\”
\”Bác cứ tưởng đến là ăn liền chứ, còn dùng nước nữa à, khỏi đi còn gì để bác phụ…Phương Anh con không được làm biếng, con mời mẹ đến dùng cơm thì phải tự vào bếp không thể để Băng Nhi một mình làm tất cả\”
\”Con…\”
\”Bác hiểu lầm, chị ấy giúp con xong rồi mới đi đón bác, công đoạn còn lại chỉ có nấu, mọi thứ đã chuẩn bị xong nhưng…bác với chị lên ăn cho nóng\”
\”Nhưng gì, sau lại ngập ngừng…Phương Anh ăn hiếp con sao\”
\”Mẹ đừng lúc nào cũng nghĩ con gái mẹ xấu xa thế chứ, tại còn một vị khách chưa đến nên mẹ đợi tí nha…người này mẹ cũng biết\”
\”Ngoài mẹ ra con còn mời ai nữa, mẹ cũng biết sao…thật đoán không ra chúng ta còn người thân nào…không lẽ con đợi Nhật Trường\”
\”Không phải đâu, mẹ đợi tý sẽ biết\”
Lâm Tuyết Nhu không đoán được người mà Phương Anh nói đến là ai chỉ còn cách ngồi chờ vừa uống nước vừa nhìn hai đứa con gái đang rù rì, bà phát hiện thêm chuyện mới hai người xưng hô chị em, \”sao chị nói bác gái cũng biết cô út\”, \”hồi nãy ngoài đường chị và mẹ thấy cô út, mẹ nói có quen nên chị mới quả quyết\”, \”vậy bác gái biết đó là cô út em chưa\”, \”chị vẫn chưa nói, để lát giới thiệu mới vui\”, đến lượt Băng Nhi lo lắng, sợ Lâm Tuyết Nhu vì biết Kim Thư mà thân phận bị bại lộ
\”Tinh…tinh…tinh\”
\”Để con đi mở cửa\”
Kim Thư thấy Băng Nhi mở cửa thì vui mừng vì bản thân tìm đúng nhà, chưa đợi cháu gái lên tiếng đã la ong ỏng
\”Con bé Phương Anh đâu, có quà cho hai đứa đây, cái này tặng cả hai không thể để con đại diện được\” mặc kệ Băng Nhi đang che cửa Kim Thư cũng biết cách đi thẳng vào nhà vừa thấy Phương Anh định lên tiếng thì bị con người ngồi cách đó không xa làm cho ác khẩu
Lâm Tuyết Nhu từ khi nghe tiếng Kim Thư ngoài cửa đã cảm thấy bất an, lòng có chút lo sợ, tự an ủi bản thân bằng cách \”giọng người giống nhau là chuyện bình thường\” nhưng khi người đó bước vào thì ngay cả ngồi bà cũng thấy lung lay, hiện tại bốn mắt nhìn nhau chẳng ai nói câu nào, chỉ còn tiếng thì thầm chia làm hai phe
\”Út…út à sao vậy, vừa rồi còn lớn giọng lắm mà sao lại im ru vậy, có chuyện gì sao\”
\”Không…không có gì…út gặp người quen…Phương Anh là con gái bà ấy hả\”
\”Út lịch sự chút đi, bác gái lớn tuổi hơn út gọi là chị mới phải bà gì mà bà, út đừng có phá con nha\”
***
\”Mẹ…mẹ à, nhìn người ta chân chân vậy mất lịch sự lắm, khách của con, mình chủ nhà nên hòa nhã…người lúc này chúng ta gặp trên đường mẹ nói quen mà sao lại cư xử kỳ vậy\”
\”Sao con quen được Kim Thư…đừng nói với mẹ Băng Nhi là con gái bà ấy\”
\”Mẹ lớn tuổi hơn út ấy nên xưng chị kêu em đừng đụng chạm tuổi tác…Băng Nhi chỉ là cháu thôi\”
Sau lời thì thầm của hai nhà thì hai chị em già nhanh chóng lấy lại hình tượng nhưng ánh mắt chẳng có tí thân thiết chưa ai chịu mở lời, không khí tự dưng lắng đọng Phương Anh và Băng Nhi chỉ còn cách đứng nhìn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng may Kim Thư lên tiếng nếu không bữa cơm này chẳng biết đến khi nào mới có ăn
\”Chủ tịch Lâm thật không ngờ đi đâu cũng gặp chị, xem ra hôm nay tôi rất vinh dự khi được ăn bữa cơm này\”
\”Trưởng phòng Thư nói quá, nếu đã đủ mặt chúng ta nên đi ăn thì hơn, sẵn tiện giới thiệu mọi người với nhau, xem ra hôm nay phải nói rõ để tránh mọi việc bị hiểu lầm\”
Thế là hai đứa trẻ từ thế chủ động chuyển thành bị động bị mẹ và cô kéo đến bàn ăn, hiện tại Phương Anh và Lâm Tuyết Nhu ngồi một phía đối diện với Băng Nhi và Kim Thư ở thế còn lại, chịu hết nổi với không khí chỉ có tiếng chén đũa Phương Anh liền lên tiếng, đây chẳng phải là cảnh tượng mà nàng muốn
\”Chuyện này góp cuộc là sao, mẹ và cô út quen biết thế nào đây\”
\”Hồi nãy con không nghe chúng ta xưng hô sao, mẹ con là cấp trên của út, còn út đang giữ vị trí trưởng phòng kinh doanh Thiên Quang, con hiểu chưa\”
\”Thì ra là vậy, nếu đã biết nhau từ trước chúng ta nên thân thiết hơn đừng vì quan hệ công việc mà ảnh hưởng đến tình cảm…mẹ thấy con nói đúng không\”
\”Con biết gì mà nói…Băng Nhi con có chuyện gì cần nói không…bác đang đợi đây\”
Băng Nhi từ khi biết Kim Thư làm việc cho Lâm Tuyết Nhu thì số phận của bản thân đã được báo trước, chỉ có thể giận cô út vô duyên vô cớ chạy đi làm cho thiên hạ, trong lòng không khỏi khinh thường \”nói hay lắm, nào về giúp anh hai, giúp con, giờ lại đi làm một trưởng phòng quèn\”
\”Con xin lỗi…trưởng phòng Thư là cô ruột của con đồng nghĩa cha con là Nguyễn Thanh Hào\”
\”Tại sao con lại đi làm công việc này hay từ đầu cô cháu hai người có âm mưu gì\”
\”Chủ tịch nói chuyện cho đàng hoàng, đừng tưởng tôi không dám làm gì…Băng Nhi chúng ta về út không thể để con bị hai mẹ con họ hành hạ\”
\”HAI NGƯỜI CÓ THÔI ĐI KHÔNG\”