[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 38

Sau khi gây ra lỗi lầm Phương Anh không quên kéo con người đang hồn siêu phách lạc lên xe thậm chí còn để nàng ngồi ở ghế phụ tự tay thắt dây an toàn rồi mới khởi động xe, Phương Anh đi theo Băng Nhi từ khi ra khỏi nhà nên mọi chuyện của cô nàng làm bản thân điều biết

Lúc chứng kiến Băng Nhi ăn uống vui vẻ, bị Duy Phương ôm vào lòng nhưng cô nàng không phản ứng đã vậy còn góp gió đẩy thuyền, bao nhiêu chuyện bản thân có thể kìm chế được nhưng khi biết Duy Phương muốn tỏ tình liền nhanh chóng ngăn lại không muốn Băng Nhi bị những lời kia làm lung lay, bản thân rất sợ Băng Nhi vì lòng thương người hay một chút hứng thú nhất thời làm ảnh hưởng đến các mối quan hệ
Lúc xe dừng lại dưới tầng hầm Băng Nhi ngay lập tức phóng lên nhà, chạy thẳng vào phòng khóa cửa, trước tiên thở phì phò sau đó đi tắm để đầu óc thanh tỉnh và thêm một sự việc khiến bản thân té ngửa là lần thứ hai trong một ngày khi bước ra từ nhà tắm lại gặp phải Phương Anh, chỉ có điều lần này người kia ngồi trên giường thoải máy đọc sách như chưa có chuyện gì xảy ra, Phương Anh nhận ra sự bất ngờ của đối phương liền dùng ta lắc lắc chùm chìa khóa ánh mắt nhìn thẳng ám chỉ \”đây là nhà của tôi\” như hiểu được điều này Băng Nhi liền lên tiếng
\”Nếu cô chủ muốn ngủ phòng này thì tôi nhường lại…yên tâm tôi sẽ ngủ sô pha chẳng chạy qua phòng cô chủ làm gì\”
\”Vậy tôi cũng ra sô pha, dù gì nó cũng rộng, chịu khó ôm nhau ngủ cũng được\”
\”Ngủ chung phòng hay ngủ chung nhà điều là ngủ chung, nghĩ như vậy đi có gì phải sợ\”
\”Vậy tắm chung phòng hay tắm chung nhà cũng là tắm chung, thì ra ngày nào cô cũng có tư tưởng cùng tôi tắm\”
\”Nói thật đi cô chủ muốn gây chuyện gì đây…ạ hay là muốn dùng cách này đuổi tôi đi, vậy sẵn đây chúc mừng cô thành công ngày mai…không bây giờ tôi sẽ điện cho bác gái xin nghỉ việc\”
\”Cô dám\”
\”Sao…Á…\”
Băng Nhi bị nụ hôn vừa rồi của Phương Anh làm bản thân mất thăng bằng, nàng lại nhớ đến nụ hôn lần trước nhưng cũng không quên những lời tổn thương khi đó nghe được chính vì sợ thương tâm lần nữa nên nàng định cách ly với Phương Anh để tìm lại bản thân ở thời gian chưa có Phương Anh xuất hiện nếu dùng cách tạm thời không được thì chỉ còn hạ sách thoát khỏi, không bao giờ muốn gặp lại cũng là con đường giúp bản thân giải thoát khỏi những suy nghĩ những cảm giác sợ hãi
Phương Anh không ngờ những lời bông đùa lại có thể đả kích Băng Nhi, nàng không phải cố ý chỉ muốn giúp nàng Bông lấy lại tinh thần bằng cách đấu khẩu ai ngờ nó lại đẩy vấn đề đi xa, khi nghe Băng Nhi muốn nghỉ việc chỉ vì nụ hôn và lời nói trước đó bản thân chẳng biết tại sao lại tức giận, thậm chí khi thấy cô nàng lấy điện thoại muốn gọi cho Lâm Tuyết Nhu liền ngăn lại không những vậy thuận thế đẩy ngã Băng Nhi xuống giường dùng cơ thể giữ chặt không cho nàng phản kháng, trong tư thế khó coi bản thân lại khó thoát được tất cả cơn giận đều tập trung về ánh mắt để giải phóng Băng Nhi chỉ còn cách quát to
\”Cô định giở trò gì đây…cô thắng và tôi không còn là người giúp việc\”
\”Đừng tự cho mình là thông minh…ngu ngốc\”
\”Cô dám nói tôi ngu ngốc\”
\”Không phải sao, cô không chỉ ngốc mà còn là kẻ thua cuộc, chỉ cần tôi giở vài trò đơn giản là có thể đuổi cô ra khỏi nhà, tuy có chậm so với người khác nhưng thành quả điều như nhau\”
\”Cô\”
\”Sao hả không còn gì để nói, nói về đấu khẩu cô rất giỏi thậm chí tôi còn có chút lép vế nhưng nói về hành động tôi thắng tuyệt đối, cô chẳng có sức chống cự nào cả thậm chí còn phí sức chịu đựng\”
\”Hôm nay tôi sẽ cho tôi thấy Nguyễn Hàn Băng Nhi này không phải dễ ức hiếp…xem tôi trả thù cô ra sao\”
Băng Nhi bị những lời khích tướng của Phương Anh làm bốc hỏa nếu đã cháy thì cũng phải thiêu luôn người phía trên nên dùng sức lật ngược lại Phương Anh, bản thân tạm thời chiếm thế thượng phong nhưng ngoài màn lật người chẳng còn biết sẽ làm gì, chạy đi chỉ sợ bị nói nhát gan chẳng có chút gì báo thù
\”Bản lĩnh chỉ có thế….Á…Á…Á…\”
Cái miệng hại cái thân Băng Nhi bị đánh thức, địa điểm nhắm đến là chiếc cổ và để lại đó hàm răng còn rõ dấu khi rời khỏi, tự hào với tác phẩm của bản thân nhưng vẫn còn tiếc khi nó chỉ ửng đỏ chứ không có máu, nàng bây giờ giận đến nổi muốn uống máu luôn con người nằm dưới
\”Dám cắn tôi, hôm nay cô chết chắc\”
Phương Anh dễ dàng đè ngược Băng Nhi để trả thù nhưng vị trí nàng cắn là đôi môi chứ không phải cổ, chỉ có điều không ngờ từ cắn trở thành nụ hôn ước ác từ khi nào không biết, chỉ tội Băng Nhi vì sợ đau mà liên tục né tránh nhưng lại thành ra hành động đáp trả, có phần hơn thua xem ai là người chủ động khi hôn, cả hai cứ vật lộn trên giường đầu tóc và quần áo có phần sọc sệt, sau khi không còn sức thì cuộc chiến mới dừng lại, cả hai nằm thở hổn hển nói chuyện nghiêm túc
\”Còn ý định nghỉ việc chứ\”
\”Chúng ta đang làm gì, có quan hệ gì\”
\”Không cần xác định, chỉ cần bản thân vui, chúng ta hiện tại không phải rất vui vẻ, rất tốt sao\”
\”Không đúng…\”
\”Chẳng có gì không đúng, nghe lời chị chúng ta hiện tại rất vui vẻ, hạnh phúc và hơn hết cả hai đều thích cảm giác này\”
\”Chị\”
\”Nói em ngốc chưa đủ phải là rất ngốc mới phải, Băng Nhi em là người mà chị muốn ở bên cạnh nhất lúc này\”
\”Chỉ lúc này\”
\”Ngày mai em nghỉ việc rồi, chị chỉ còn một đêm ở bên cạnh em không phải sao, thời gian chúng ta ở bên nhau dài ngắn không do chị quyết định\”
Phương Anh nói xong nhìn qua Băng Nhi, Băng Nhi không chỉ đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng mà môi còn xuất hiện nụ cười, câu nói của Phương Anh quá rõ ràng, mối quan hệ của hai người tuy không xác định nhưng Phương Anh cho Băng Nhi toàn quyền quyết định và nếu một ngày nào đó mối quan hệ này xấu đi không phải nguyên nhân xuất phát từ Phương Anh, tuy thấy ấm áp vui một cách lạ lùng nhưng trong lòng Băng Nhi không tránh những suy nghĩ tiêu cực bằng chứng ánh mắt và nụ cười chỉ vừa xuất hiện lập tức bị thu hồi, đương nhiên tâm trạng này Phương Anh hiểu liền ôm Băng Nhi vào lòng
\”Đừng lo nghĩ gì cả, chị và em là những người trưởng thành chúng ta có quyền lựa chọn mọi thứ, tốt đẹp bản thân hưởng, xấu xa bản thân chịu chẳng ai hiểu được cuộc sống của người khác, ngày mai còn dài, chỉ cần hết một ngày chúng ta vẫn cùng nhau ngủ chung một giường dưới một mái nhà là hạnh phúc nhất rồi\”
\”Cảm ơn chị…Phương Anh…ngủ ngon\”
\”Ngủ ngon\”
Lần đầu tiên nghe Băng Nhi gọi thẳng tên Phương Anh nghe được trái tim mình thổn thức, đặc biệt hơn khi người trong lòng có vẻ như đã chấp nhận những điều bản thân nói nên nhanh chóng đặt lên trán Băng Nhi một nụ hôn, lần đầu công khai ôm người vào lòng không sợ bất cứ chuyện gì xảy ra
Băng Nhi chẳng biết tại sao lại bị những lời Phương Anh nói ra dễ dàng giúp bản thân chấp nhận, có thể từ đầu nàng đã quen và tiếp thu tốt những lời Phương Anh nói, thậm chí khi nghe lời nói dịu dàng bản thân dễ đi vào giấc ngủ, có thể vì trận đánh vừa rồi làm bản thân mất sức cũng có thể vì bản thân được Phương Anh ôm vào lòng cảm thấy ấm áp.  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.