Đường phố đông đúc nhưng trong mắt Băng Nhi chỉ có bóng dáng của Phương Anh, nhìn bộ dạng bước đi cô đơn của người phía trước nàng chỉ muốn dang tay ôm lấy, nếu bản thân có thể lấp đầy sự đau buồn thì bảo nàng làm gì cũng được chỉ cần trả lại Phương Anh vui vẻ, thích đấu khẩu cho nàng, do mãi đi theo Phương Anh nên không để ý bản thân đang ở đâu đến khi nhìn lại thì cả hai đã ở giữa cầu, trong lòng cảm thấy hoang mang \”chết rồi mình không biết bơi, cao vậy nhảy xuống có chết không\” đang suy nghĩ không biết có nên bước dùng vũ lúc kéo Phương Anh về hay không liền nghe người kia cất tiếng
\”Cô có biết ở đây là đâu không\”
\”Ở giữa cầu\”
\”Sau này có nói gì nhớ phải suy nghĩ cho kỹ đừng phá không khí của người khác…chính ở chỗ này mà tôi và anh ấy gặp nhau…vì muốn tìm cảm hứng thiết kế để tham dự ngày hội tuyển sinh mà tôi quyết định đi dạo, khi đi qua đây có đám người chừng ba, bốn tên vây lấy tôi xin tiền, lúc đó cũng may có Nhật Trường ra tay giúp đỡ nên tránh được rất nhiều phiền phức cũng chính hành động của anh ta mà tôi nghĩ đây là sẽ một người đàn ông tốt, mới đầu chúng tôi là bạn, qua lại lâu ngày thì anh ấy bắt đầu tỏ tình, cứ nghĩ bản thân hiểu về con người này ai ngờ người ta chỉ xem tôi là thế thân khi người yêu không có bên cạnh, tôi tin anh ấy, cô ta cũng tin anh ấy nhưng thật may mắn khi tôi là người biết được bộ mặt sở khanh của anh ta trước…có lẽ do mất cha từ nhỏ, trong nhà không có đàn ông nên khi có người đàn ông ân cần, che chở, chiều chuộng bên cạnh làm tôi bất chấp đánh đổi mọi thứ bảo vệ tình yêu này…giờ nghĩ lại thật nông nổi\”
\”Trong mắt mọi người anh Trường đúng thật là mẫu đàn ông hoàn hảo đối với mọi cô gái nếu không chứng kiến sự việc của cô chủ thì trong lòng tôi anh ấy vẫn là thần tượng…có khi nào bị chị Hoàng Ngân bỏ rơi nên anh ta cảm thấy cô đơn…\”
\”Cô binh vực người ngoài nữa à, vẫn chưa thấy bộ mặt thật của đàn ông, sau này có yêu ai phải mở mắt lên xem cho kỹ đừng như tôi làm đủ thứ chuyện ngu xuẩn\”
\”Đừng quơ đũa cả nắm, đàn ông bên cạnh tôi tốt lắm…xem ra cô chủ muốn bắt đầu từ đâu kết thúc ở đó nên mới lên đây, tôi còn đang sợ không biết tìm người ở đâu nơi vắng vẻ này\”
\”Nếu tôi nhảy từ đây xuống cô có cứu tôi không\”
\”Cứu chứ, sẽ tìm mọi cách cứu nhưng tôi không có nhảy theo đâu mất công để người khác tốn thời gian cứu hai chúng ta…tôi không biết bơi\”
\”Câu trả lời tạm chấp nhận được, ngày mai tôi sẽ đi đăng ký một khóa học bơi cho hai người, học phí tôi lo còn bây giờ đi uống một bữa nào\”
\”Không…\”
\”Nếu cô không đi tôi nhảy từ trên đây xuống, xem ngày mai công an có tìm đến bắt cô bỏ tù không cho biết…đi thôi\”
Băng Nhi chỉ muốn nói không cần đi học bơi nhưng lại bị Phương Anh nghĩ nàng từ chối chuyện đi ăn mừng khi biết được bộ mặt thật của Nhật Trường, thấy Phương Anh không còn đau lòng tâm trạng cũng trở lại bình thường biết nói những điều vô lý như ra lệnh ép người khác thì lòng cảm thấy nhẹ nhõm
Tâm trạng tiếc nuối, hụt hẫng của Phương Anh khi nhớ về kỷ niệm cũ với Nhật Trường cũng như xem lại bản thân đã có những hành động không phải với Lâm Tuyết Nhu đã bị đánh bay một cách không thương tiếc khi nghe câu nói dứt khoát, chắc nịch \”sẽ tìm mọi cách cứu\” của Băng Nhi, lúc đó nàng còn muốn kiểm chứng nhưng khi nghe Băng Nhi không biết bơi thì tốt nhất dừng mọi hành động, nhảy từ trên cầu xuống không dập phổi chết cũng bị nước cuốn trôi chết, trong lòng có chết cũng muốn kéo theo Băng Nhi với suy nghĩ này mà kéo người ta đi học bơi
Phương Anh muốn đưa Băng Nhi vào quán bar nhưng lại nhận được sự phản đối kịch liệt với đủ thứ lý do, ồn ào, nơi phát sinh nhiều phiền phức, chỗ không đàn hoàn con gái nhà lành không nên vô nhưng lý do quan trọng nhất vẫn là sợ tốn tiền với những lời thuyết phục thao thao bất tiệt của Băng Nhi mà hiện tại hai người đang ở một quán bình dân lề đường
\”Ở đây cô chủ ngoài uống bao nhiêu cũng được còn có món ăn rất ngon rất phong phú, thời tiết ngoài trời cũng rất mát mẻ tha hồ thưởng thụ\”
Băng Nhi vừa nướng thức ăn vừa nói với Phương Anh người đang tập trung chuyên môn bắt hải sản trong cái lẩu sôi sùng sục chẳng thèm để ý đến mấy lời lèm bèm, bản thân có chủ đề khác thú vị hơn
\”Này, sao cô có cái tên độc đáo vậy Nguyễn Hàn Băng Nhi nghe là muốn đắp chăn liền\”
\”Cha mẹ đặt sao để vậy, đâu thể lựa chọn, nghe thôi cũng biết tôi ra đời vào những ngày lập đông, lạnh nhất năm\”
\”Cô có chị em gì không\”
\”Không có\”
\”Cũng may là không có nếu tôi có thể đoán nó tên là Nguyễn Hỏa Diệm Sơn, cha mẹ cô đúng thật là vui tính\”
\”Cũng may cô chủ không có em trai nếu không nó sẽ tên là Huỳnh Phương Chị\”
Cả hai vừa ăn vừa uống không khí nói chuyện vui vẻ không lúc nào ngơi, tuy bị Phương Anh nói nhiều chuyện chạm lòng tự ái nhưng Băng Nhi không giận nàng còn thấy vui vì đây mới là cô chủ mà bản thân biết, đương nhiên Băng Nhi cũng không nể tình Phương Anh đang tâm trạng vẫn đối đáp không vừa
Phương Anh càng nói càng biết nhiều thông tin về Băng Nhi, chưa bao giờ nàng nghĩ có ngày cùng Băng Nhi ngồi ăn vui vẻ ở một nơi như thế này, bản thân lại muốn biết thậm chí là hứng thú về thông tin của người con gái đối diện, nếu cách đây một tháng bảo nàng làm những chuyện này thì thà chết cũng không làm nhưng từ đây về sau trong lòng luôn muốn sự việc ngày hôm nay tiếp diễn, nhìn Băng Nhi nướng từng miếng thịt, từng sâu thức ăn rồi gấp cho bản thân, Phương Anh cảm thấy ấm áp, hạnh phúc cứ len lỗi đâu đó, chưa có ai bị nàng hành hạ làm đủ chuyện dày vò vẫn tốt với nàng thậm chí lúc đau khổ cũng không bỏ mặt vẫn âm thầm ở phía sau
Chẳng biết vì buồn hay vui mà Phương Anh uống say đến nỗi không còn tỉnh táo bước đi, Băng Nhi nghĩ nàng vì có tâm trạng nên từ đầu không uống nhiều nếu không cả hai chẳng biết sẽ được ai đưa về nhà, vừa đưa Phương Anh về Băng Nhi cũng không quên nghĩ cách ngày mai sẽ giải thích thế nào về chuyện bản thân cũng biết lấy xe ôtô, nhưng chuyện này không đau đầu bằng việc Băng Nhi đã đưa Phương Anh lên nhà nhưng lại đứng do dự giữa hai căn phòng
\”Kệ đi ngủ ở đâu không được, nặng quá giờ quăng cục nợ này đi cái đã\”
Có người nghe nói mình là cục nợ thì nhướng mày nhưng không lên tiếng, chỉ việc bản thân được dìu vào phòng Băng Nhi đã thấy lâng lâng khi có người để ý đến cảm giác sợ ngủ một mình của bản thân và hơn hết hôm nay vẫn ngủ chung với Băng Nhi
Toàn bộ sự việc Phương Anh chỉ giả vờ để xem Băng Nhi đối xử với mình thế nào, ngoài chuyện biết được người con gái đang dìu mình rất ân cần chu đáo thì còn biết thêm Băng Nhi cũng là một tay lấy chuyên nghiệp không thua gì bản thân, nếu không phải cảm giác thoải mái thưởng thụ Phương Anh đã tìm mọi cách dồn người vào đường cùng tra hỏi