[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 30

Phương Anh hiện tại chỉ muốn đi ngủ để thoát được một kiếp tra hỏi nhưng đó chỉ là suy nghĩ còn hành động từ sớm đã bị ánh mắt của Băng Nhi làm cho mất dũng khí

\”Bây giờ dám nói không theo dõi tôi nữa đi\”
\”Tôi lo cho cô mà\”
\”Có gì phải lo, dù đó không phải là cô út thì tôi có qua lại với ai đó là quyền riêng tư, còn nữa cô út nói cô chủ nghi ngờ chúng tôi là tình nhân nên mới đi theo…thiệt là ra đường người ta thấy hai cô gái nắm tay nói chuyện thân thiết là chuyện bình thường, khi nào cô chủ thấy một nam một nữ tay trong tay vui vẻ thì hả để ý, chỉ trỏ nói họ là người yêu\”
\”Cô cũng nói là nghi ngờ, chỉ nghi ngờ thôi, bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ, chúng ta nên đi ngủ thì hơn trễ rồi\”
\”Ngủ ngủ ngủ cái đầu cô chủ, bây giờ nghi ngờ của cô chủ biến thành nghi ngờ của cô út rồi, nói xem sắp tới tôi phải giải thích thế nào đây\”
\”Thì đừng có giải thích\”
\”Cái gì\”
\”Cô càng giải thích thì càng làm rối mọi chuyện, cứ để tự nhiên đi rồi mọi thứ sẽ ổn…mà khoan đã tôi thấy cô út cô là người giàu có sao cô lại đi làm người giúp việc\”
Phương Anh thật lòng không muốn Băng Nhi đi giải thích để Kim Thư cứ nghĩ họ đang yêu nhau, dù gì với biểu hiện của Kim Thư rõ ràng không có sự phản đối mà còn pha lẫn sự tò mò về chuyện của hai người, đây chỉ là suy nghĩ của nàng không nên nói cho Băng Nhi biết và để tránh bị dồn vào đường cùng thì nên đổi qua chuyện khác, Băng Nhi bị hỏi trúng vấn đề nên phải suy nghĩ đối sách
\”Ờ thì…cô út nhờ bên chồng, nói ra tội lắm chồng cô út rất khó, cấm út không được qua lại với nhà tôi nên mỗi khi gặp mặt chúng tôi phải lén la lén lúc tránh bị dượng biết, chuyện này là nỗi khổ của út nếu như có gặp ngoài đường cô chủ tốt nhất đừng bắt chuyện hay có nói thì đừng nhắc đến chuyện chồng con tránh út đau lòng\”
\”Thật là tội cho cô út, phải làm vợ một người chồng khó tính, ngay cả muốn giúp đỡ người thân cũng khó, hèn gì cô lại có hành kiến chuyện giàu nghèo, không phải ai cũng như dượng cô đâu xem thường người khác…phan đã tôi nghe cô nói út cô sống ở nước ngoài nhiều năm mà\”
\”Thì út tôi lấy chồng nước ngoài, hồi đó ông bà nội cực khổ nên mới gả út tha phương cầu thực, nói đến lại thấy đau lòng thôi cô chủ đừng nhắc nữa\”
Băng Nhi giả bộ đau lòng để tránh Phương Anh hỏi thêm nhưng đều bản thân không bao giờ nghĩ đến chính là Phương Anh lại giang tay ôm nàng vào lòng an ủi \”tiêu rồi tiêu rồi, cô chủ tin thật rồi, chuyện này mà đến tai út thì mình chết chắc, chắc không sao đâu, hai người họ làm gì gặp được nhau\”, tuy trách bản thân tham lam lợi dụng lòng tốt của người khác nhưng tận trái tim thấy thích thú, cảm nhận sự ấm áp
Nếu Phương Anh biết lần đầu tiên mình nhẹ dạ cả tin toàn bộ chỉ là chuyện bịa đặt không biết sẽ tìm cách gì để trả thù, từ lúc nghe Băng Nhi kể chuyện với vẻ mặt và ánh mắt sắp khóc bản thân không chịu được nên mới ôm luôn vào lòng vỗ vỗ lưng xem đây là hành động xuất phát từ tấm lòng nhưng tay vẫn không ngừng di chuyển
\”Cảm ơn…đi ngủ thôi\” Băng Nhi thấy cả người mình cứng ngắt nên đẩy ra Phương Anh nói giọng lắp bắt bước đi chẳng dám nhìn đến Phương Anh, chỉ sợ còn ngồi nữa sẽ chẳng có sức về phòng, ai ngờ nàng vừa bước đi Phương Anh cũng tỏn tè theo sao chính vì thế mà khi xoay người đóng cửa làm bản thân giật thoát tim
\”Cô chủ còn đi phía sau không tiếng động kiểu này vài lần thì sẽ hại chết tôi đó\”
\”Tôi đi ngủ chứ có đi đánh giặc đâu mà lớn tiếng, hơn nữa tôi tưởng cô biết tôi ở phía sau chứ, đi cũng đi ngủ mà\”
\”Ngủ á, phòng cô chủ bên kia kìa\”
\”Tôi không quen ngủ một mình cô quên rồi à\”
\”Ý cô chủ vẫn muốn ngủ chung, không sợ bị tôi sàm sở…đừng phá nữa phòng ai nấy ngủ đi cho lành\”
\”Tôi nghiêm túc không có phá, còn chuyện cô thích sờ mó tôi thì tùy, dù sao ngủ rồi cũng không biết, nếu biết tôi sẽ ngăn lại chẳng để bản thân chịu thiệt đâu\”
\”Sợ ngủ một mình thì đi lấy chồng cho rồi đừng hành hạ người khác nữa, hôm nay tôi tuyệt đối không cho cô chủ ngủ chung\”
Linh cảm mách bảo Băng Nhi không được để Phương Anh vào ngủ cùng, nàng sợ bản thân khi ngủ không biết sẽ làm ra hành động gì hại mình hại người còn Phương Anh đương nhiên không muốn lấy chồng cũng không muốn ngủ một mình, thấy biểu hiện kiên quyết của Băng Nhi làm bản thân thấy vui trong lòng vì những chuyện ban sáng có thể làm người đối diện tin nên mới sợ không cho nàng vào phòng
\”Vậy tôi về đây\”
\”Đa tạ…ê…ê không được…ra ngoài….ra ngoài\”
\”Không ra…tôi phải ngủ.\”
\”Không ra tôi ra\”
\”Không cho đi\”
\”Buông\”
\”ẦM\”
Phương Anh dùng kế giả bộ về phòng nhân lúc Băng Nhi lơ là đẩy mạnh cửa nhảy lên giường trùm mềm, ai ngờ Băng Nhi không vừa nhất quyết kéo nàng ra khỏi chăn, kéo không được thì muốn đi, Phương Anh đâu dễ để Băng Nhi thực hiện hành động nên nhanh tay giữ lại không cho đi, dằn co qua lại kéo luôn Băng Nhi nằm đè lên bản thân
\”Á\”
Phương Anh không để Băng Nhi nằm phía trên với lý do sợ người chạy đi mất, nên dùng sức lật người đè lại đối phương, tất cả sự việc xảy ra Băng Nhi điều trong tình thế bị động, chưa bao giờ rơi vào tình cảnh khó coi thế này nhưng điều mà làm bản thân không hiểu chính là trái tim lại reo lên inh ỏi, lần trước bị cưỡng hôn cũng là tâm trạng này nhưng cả hai lần điều một biểu hiện không chống cự chỉ nằm im lặng
\”Ngủ đi đừng lộn xộn, tránh cô nữa đêm lén đi tôi sẽ ôm thế này…xem như cô trả nợ chuyện lúc sáng\”
Phương Anh sợ Băng Nhi chống cự nhân lúc ai kia còn rơi vào trạng thái bất động thì nhanh chóng tắt đèn, kéo chăn cho cả hai, bản thân sợ Băng Nhi nữa đêm lẻn đi nên ôm luôn vào lòng, trong đầu cứ lấy đây là lý do nhưng bản thân biết rõ từ đầu đến cuối chỉ muốn Băng Nhi bên cạnh, chỉ tội Băng Nhi khi nghe lời nói nhẹ nhàng của Phương Anh bên tai thì bỏ luôn ý thức phản đối, giữ nguyên hiện trạng cho người kia ôm, nếu Băng Nhi biết Phương Anh nói dối chuyện sợ ngủ một mình không biết cô nàng có đá Phương Anh lên sao hỏa để ở một mình hay không, chưa được bao lâu cả hai đã nhanh chóng có mộng đẹp.
PS: Nhớ cho mình ý kiến về mạch truyện, có cần nhanh hơn hay không nha???  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.