Băng Nhi đang mua sắm cùng Kim Thư mà tâm trạng thấp thỏm không thôi, hôm nay nàng ra khỏi nhà quá thuận lợi, Phương Anh chẳng chút gây khó khăn đã vậy trước khi ra khỏi nhà con người đang làm việc ở sô pha còn dặn dò mua đồ về ăn tối, để đề phòng bị theo dõi nàng liên tục quan sát dòm ngó xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc
\”Lâu rồi con không đi shopping nên quên luôn cảm giác thưởng thụ à, cứ mua thoải mái đi út lo hết\” Kim Thư vừa thử đồ vừa nói với ánh mắt lơ đản, một người có kinh nghiệm sống như bà thừa biết đứa cháu mình đang không tập trung và ngay cả thủ phạm cũng thấy từ lâu chỉ là không nói
\”Đâu có con đang lựa đây, hôm nay mua cũng nhiều thôi mình về đi út\”
\”Sao về sớm vậy còn chứ đi ăn, hiếm lắm mới có dịp thoải mái như thế này, nhân lúc cha con ra nước ngoài chúng ta nên hưởng thụ mấy ngày tự do đi, nếu mẹ con không bị cha con bắt đi cùng thì út đã lôi chị ấy ra đây cho mẹ con gặp mặt\”
\”Lâu rồi không gặp cha và mẹ thật là nhớ quá đi, biết bao giờ mới được về nhà\”
\”Nghe lời cha con thì được về thôi, con không thấy út là điển hình sao\”
\”Sao giống được, cha con lúc nào cũng kêu mà út có về đâu còn con là bị đuổi đi, mới đó mà đã bốn năm, chắc cha quên luôn đứa con gái này rồi\”
\”Để út ôm con một cái, khi nào nhớ nhà cứ về chơi có út và mẹ bảo vệ con không phải sợ cùng lắm bị đuổi thì đi\” Kim Thư ôm Băng Nhi vào lòng vỗ vỗ lưng nhưng mắt lại quan sát phản ứng của người ngó lên ngó xuống qua sự phản chiếu của chiếc gương, để xem tiếp chuyện vui không quên hôn lên trán Băng Nhi sau đó kéo nàng vào phòng thử đồ với dáng vẻ gấp gáp như nóng lòng làm Băng Nhi không hiểu chuyện gì đang xảy ra
Phương Anh quan sát tất cả từng hành động, những chuyện trước đó nàng chỉ có phản ứng nhẹ nhưng chính cái hôn và màn nắm tay kéo vào phòng thử đồ làm bản thân chịu không được bước lên phía trước \”để xem hai người làm gì, phải mau ngăn lại\”
\”Út kéo con vào đây làm gì, mình chưa có lấy đồ\”
\”Nói nhỏ, út đang giúp con một số chuyện, chờ xem đi\”
Câu nói vừa kết thúc cánh cửa chính thức được mở ra với lực rất mạnh, Phương Anh nghĩ cánh cửa đã được khóa lại nên mới dùng lực mạnh nhằm gây sự chú ý với hai người bên trong ai ngờ Kim Thư không chốt cửa thế là tiếng động phát ra kéo mọi người gần đó nhìn theo, bảo vệ sắp tiến lên hỏi chuyện thì Kim Thư đã ngăn lại
\”Chúng tôi là người nhà, mọi người cứ yên tâm mua sắm…đi chỗ khác nói chuyện\” có diễn trò cũng không muốn ở nơi đông người tránh phiền phức Kim Thư liền kéo tay Băng Nhi bước đi, Phương Anh chưa kịp nói lời gì sau màn quê độ đành đi theo hai người phía trước, bản thân cũng cần xác minh mọi chuyện
\”Cô gái trẻ đi theo chúng tôi cả buổi chắc cũng mỏi và khát lắm rồi, uống nước đi\” Phương Anh chẳng biết làm sao mà nghe răm rắp người phụ nữ trước mắt, còn Băng Nhi hiện tại vẫn đang hoang mang vì sự xuất hiện của cô chủ
\”Hai đứa vẫn chưa chịu mở miệng, đang dấu diếm chuyện gì, người yêu của nhau sao\”
\”Không phải\”
\”Không phải\”
\”Oh, hết ngôn từ rồi sao mà hai đứa cùng lúc phát ra chỉ một âm thanh thế\”
Cả hai đồng thanh làm Kim Thư thêm thú vị, chẳng biết vì sao muốn ghẹo thêm hai con người đang lúng túng sau khi phát ra cùng một ngôn từ, chính lời nói của Kim Thư làm cả Phương Anh và Băng Nhi đều kích động nhìn về đối phương, không ai nói câu nào nhưng trong đầu điều nghĩ cách ứng phó và cảm thấy chột dạ khi bị nói là người yêu của nhau
\”Con biết út ở nước ngoài nhiều năm nên tư tưởng phóng khoáng cũng không cần ghẹo con như thế chứ\”
\”Út chưa nói đến con tốt nhất là im lặng…chào con cô là Kim Thư, cô ruột của Băng Nhi không biết xưng hô thế nào với con\” nhấn mạnh chữ ruột càng làm Băng Nhi và Phương Anh toát mồ hôi
\”Con là Phương Anh rất vui được biết cô, nhìn không ra Băng Nhi là cháu ruột của cô, nhìn cô rất trẻ\”
\”Chưa gì mà biết gọi cô rồi à, thông minh lắm, nhìn vậy thôi chứ út ngoài tứ tuần rồi\”
\”Út đừng cười nữa không phải có mình út ngoài tứ tuần vẫn còn trẻ đẹp như gái 30 đâu, mẹ của Phương Anh lớn hơn út hai tuổi mà còn đẹp hơn út kìa, ở đó mà tự phụ\” Phương Anh nghe Băng Nhi nói mà nén cười, nếu không bị vẻ mặt hình sự của Kim Thư nhìn hai người thì nàng đã ôm bụng cười đến chết vì dáng vẻ đang tận hưởng niềm vui ở cung trăng liền bị đứa cháu đạp một phát rơi xuống đất không thương tiếc
\”Hai đứa quen nhau bao lâu rồi\”
\”Hơn một tháng\”
\”Hèn gì…\”
\”Không như út nghĩ đâu\”
\”Con biết út nghĩ gì hả, ý của con bé Phương Anh là hai đứa quen biết nhau hơn một tháng, nó trả lời đúng ý út rồi, con có gì không đồng tình\”
\”….\”
\”Haha..haha\”
\”Con cười cái gì, có chắc suy nghĩ của con khác với Băng Nhi\” lần này Băng Nhi được nhịp cười ngược lại, còn Phương Anh thì mặt đứng đờ, Kim Thư đúng là quay hai người như chong chóng
\”Không đùa nữa hai đứa nói đi, có mối quan hệ gì đây, Băng Nhi đi mua sắm mà hồn ở trên trời lo trước lo sau, còn Phương Anh đi theo chúng ta cả buổi làm gì…Phương Anh con nói trước\”
\”Băng Nhi cứ dấu diếm con quan hệ giữa hai người, dù hỏi cỡ nào cũng chỉ nói là người đặt biệt, người quan trọng, người thân nên con nghi ngờ đi theo để làm rõ, tránh cô ấy làm chuyện ảnh hưởng danh dự\”
\”Con nghi ngờ chúng ta là tình nhân sao, được rồi đã rõ…còn Băng Nhi\”
\”Con cảm thấy hôm nay ra khỏi nhà yên ổn quá nên thấy trong lòng không yên, bình thường cô…Phương Anh đâu dễ dàng để con đi như thế, linh cảm của con đúng là không sai chỉ tại tìm không ra người nên mới lo lắng\”
\”Con sợ mọi chuyện bị Phương Anh phát hiện nên lo sợ…tóm lại hai đứa đang ở chung nhà\”
Cả hai chỉ biết gật đầu sau câu hỏi của Kim Thư, nhìn dáng vẻ của hai người có đánh chết Kim Thư cũng không tin họ không có tình cảm với nhau, hài lòng với phát hiện của bản thân bà cũng không muốn dồn người vào đường cùng tránh làm họ hoang mang vì có thể cả hai chưa phát hiện được sự thay đổi của bản thân hơn nữa việc này còn liên quan đến rất nhiều chuyện, tuy chưa đồng tình nhưng cũng không khơi dậy làm mọi chuyện khó kiểm soát chỉ làm khổ hai đứa nhỏ trước mắt
\”Được rồi hai đứa về đi…à về nhà đừng có đánh nhau đó, đứa nào bị thương út đều đau lòng như nhau\” được cho về, không còn bị xem là nghi can đ hỏi chuyện Phương Anh và Băng Nhi nhanh chóng đi lẹ để Kim Thư ở lại nhìn hai người thở dài, bản thân nói câu vừa rồi không phải đùa bà sợ hai người tổn thương nhau thật, thương Băng Nhi vì là cháu gái thì dễ hiểu còn Phương Anh từ khi gặp mặt bà đã thấy mến, có cảm tình đặc biệt