Từ lúc ra khỏi nhà Phương Anh tức giận đến nổi không phân biệt lý lẽ, nàng giành lấy chìa khóa xe kiên quyết để mình chạy, cho dù Băng Nhi có xuống nước nhỏ nhẹ xin về sau hoặc đi bằng taxi cũng không cho, một mực ép cô nàng ngồi phía sau, hiện tại Băng Nhi cảm thấy cuộc đời sai nhất chính là quyết định để Phương Anh đưa về bằng xe máy, tâm trạng người phía trước vừa kích động vừa tức giận, nếu không phải thấy bản thân có phần lỗi cộng với sự lo sợ Phương Anh làm chuyện dại dột thì đã không nhảy lên xe
\”Cô chủ…có thể chạy chậm lại không…xe máy chứ không phải môtô…tôi không muốn nhận giấy phạt vượt quá tốc độ\”
\”Két\” Băng Nhi lắp bắp nói lớn hi vọng Phương Anh có thể nghe thấy mà tha cho nàng một mạng, sau cú thắng bất ngờ do Băng Nhi không chuẩn bị vì thế ngã thẳng người vào Phương Anh, nàng có thể cảm nhận được cơn đau trước ngực, nhưng không sao đau một lần hơn là đau lâu dài, Phương Anh sau khi nhảy xuống không thèm để ý tới Băng Nhi đang thở phào nhẹ nhõm
\”Cô chủ đi đâu vậy không định về nhà a\”
\”Cô về trước đi, tôi muốn đi dạo một lát\”
\”Đường về còn xa nha, cô chủ thật muốn đi bộ về sao\”
\”Người ta nói ở nhà nhờ cha mẹ ra đường nhờ bạn bè, cô tốt nhất về nhà chuẩn bị tinh thần chờ tôi xử lý, còn nữa chuyện của tôi không cần cô quan tâm\”
\”Hiện tại đang ở ngoài đường chúng ta có thể xem nhau là bạn bè\”
\”Cô không phải bạn tôi…mà là người ở, mãi mãi cũng không phải là bạn\”
\”Tôi về\”
Băng Nhi nghe tim mình đập thình thịch nhưng sau đó lại rơi vào hư không khi nghe câu nói đứt quãng của Phương Anh, nàng cũng không còn tâm trạng làm người tốt, phóng xe đi không thèm ngoảnh lại để Phương Anh đứng bất động nhìn theo
Phương Anh sau khi được yên tĩnh thì thả hồn vào gió đêm nàng muốn tâm trạng bình tĩnh nhất để suy nghĩ mọi chuyện, vấn đề của Nhật Trường và Lâm Tuyết Nhu đã đủ để bản thân đau đầu đã vậy còn bị Băng Nhi làm cho mất thăng bằng \”cô ta thì có vấn đề gì phải nghĩ chứ, mặc kệ đi, trước mắt cần phải làm rõ chuyện kết hôn kia, nó bắt đầu từ khi nào\” đang suy nghĩ miên man Phương Anh vô tình bắt gặp được đôi trai gái tay trong tay bước vào nhà hàng đối diện bên kia đường
\”Cô chủ, anh ta sắp kết hôn thật rồi nên từ bỏ thì hơn, mấy năm nay họ luôn ở bên cạnh nhau xem ra cô chủ yếu thế trong chuyện tình này rồi\”
\”Cô còn chưa đi, quay lại làm gì, nghe cô nói có vẻ như biết họ\”
\”Tôi sợ cô chủ làm chuyện dại dột nên quay lại, nãy giờ luôn ở phía sau tại cô chủ không để ý đó thôi, mới đầu nhìn anh ta tôi thấy quen quen mà không nhớ giờ lại thấy anh ta đi cùng chị Hoàng Ngân thì nhận ra rồi\”
\”Cô ta tên Hoàng Ngân à, cô nói rõ chuyện mấy năm nay họ bên nhau là sao, xem ra chuyện cô biết còn nhiều hơn tôi\”
\”Lúc mà anh Trường tốt nghiệp tôi đã học năm nhất, anh ấy rất giỏi nha á khoa đầu ngành khi tốt nghiệp, sau đó còn được học bổng đi du học thạc sĩ, tôi rất ngưỡng mộ lấy đó làm thần tượng phấn đấu nhưng sau đó có tin đồn vì anh ta đang quen với con gái hiệu trưởng cũng là giám đốc bệnh viện nơi sinh viên chúng tôi thực hành nên mới có xuất học bổng đó, chị Hoàng Ngân còn lợi hại hơn là thủ khoa đầu ngành hơn cả anh Nhật Trường nên được đi du học là đương nhiên, vì thế mà hai người luôn bên cạnh nhau, mới đầu tôi còn cho rằng lời đồn chỉ là lời đồn giờ chính mắt thấy hai người đi bên nhau lại nghe bác gái nói thế xem ra có phần nghi ngờ…mà cô chủ với anh ấy bắt đầu từ khi nào\”
\”Những chuyện cô nói đều là thật, không lừa tôi đó chứ\”
\”Tôi lừa cô chủ làm gì\”
\”Đâu phải cô chưa từng lừa tôi, ai đó là tay sai đắc lực của bà ấy kia mà, những điều cô nói ai biết được hai người có thông đồng với nhau hay không\”
\”Tin hay không thì tùy, yêu anh ta như thế thì chạy vô làm rõ mọi chuyện đi, tôi thấy cô chủ có cơ hội hơn chị Hoàng Anh nha khi mà anh ta đến tận nhà thăm hỏi, trước khi về còn nhờ tôi nói vài nghe dễ nghe, xem ra anh ta nhờ không đúng người những chuyện tôi nó cô chủ đều không tin\”
\”Đừng để tôi chứng minh cô bịa đặt nếu không đừng trách chị họ này vô tình…đi bộ một lúc tâm trạng cũng đỡ hơn, cô đưa tôi về\”
Phương Anh nhanh chóng leo lên xe không để Băng Nhi mở miệng, ai biết được khi nàng Bông nói chuyện sẽ khiến tâm trạng nàng sẽ đi về đâu
\”Cô chủ đâu có bị bịt mắt sao phải ôm chặc vậy, lúc nãy chạy khí thế lắm mà không có vẻ sợ đi xe máy\”
\”Phải ôm để an toàn ai biết cô có dùng thủ đoạn gì trả thù, như thế này mới đảm bảo chết chung\”
\”Không cần phải ôm chặt như thế tôi không quen thấy khó chịu, lát mà không tập chung rất có thể xảy ra chuyện y như cô chủ nói\”
\”Cô chỡ tôi chứ có chỡ người yêu đâu mà không tập trung để mơ mộng, đi lẹ đi đừng lằng nhằng nữa biết bao giờ đến nhà\”
Băng Nhi thấy hối hận khi nãy quay xe lại làm gì để Phương Anh liên tục sỉ nhục, lòng lo xa của nàng xem ra thừa thải khi thấy tâm trạng của cô chủ không những bình thường mà còn rất tốt nên mới làm nàng im hơi lặng tiếng chẳng biết đối đáp, Phương Anh bề ngoài tỏ vẻ bình thường nhưng thật ra trong lòng đang rối loạn nếu những lời Băng Nhi là thật chẳng phải bản thân đã nhìn lầm người hơn nữa còn trách sai Lâm Tuyết Nhu