[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 23

Hôm nay là sinh nhật của Lâm Tuyết Nhu mà đứa con gái thần thánh lại chẳng nhớ, nếu không được Băng Nhi giúp đỡ e là bà lại ăn một mùa sinh nhật cô đơn, dù nói trước hẹn nhau 18h nhưng giờ hẹn đã qua mà Phương Anh như mất tâm cứ ở lỳ trong phòng làm Băng Nhi sốt ruột định đi gõ cửa thì Phương Anh đã xuất hiện, cả hai hôm nay điều ăn diện có phần đẹp hơn thường ngày nên khi nhìn đối phương làm tâm trạng trở nên bối rối

\”Cô định mời tôi ăn nhà hàng hay sao mà diện đồ sang trọng vậy\”
\”Ăn mặc thế này mới đủ tư cách xuất hiện bên cạnh cô chủ chứ, mình đi thôi\”
\”Tôi quên đem tiền và chìa khóa xe đợi một chút\”
\”Không cần, tôi mời nên cô chủ không phải lo chuyện tiền bạc, để thể hiện thành ý chúng ta đi xe máy, tôi chở\”
\”Cô làm tôi nghi ngờ quá có khi nào bỏ tôi giữa đường rồi chuồn về không\”
\”Yên tâm tôi chỉ sợ cô chủ bỏ tôi lại chứ không có chuyện tôi bỏ cô chủ đâu…à để giữ bí mật đến phút cuối cô chủ đeo bịt mắt vào…yên tâm nếu tôi làm chuyện xấu thì tùy cô chủ xử lý\”
Dù có nghi ngờ không tin tưởng nhưng sự tò mò vẫn điều khiển lý trí nghe theo sự sắp đặt, sau khi bị bịt mắt Phương Anh được tận tay Băng Nhi dẫn đi làm cảm giác càng thêm phấn khích, để trấn an Phương Anh ngồi phía sau Băng Nhi không quên dặn dò nhưng chính sự lo lắng quá đáng làm nàng bị thiệt thòi
\”Cô chủ nếu sợ có thể ôm lấy tôi, ngồi cho vững nha nếu không tôi không chịu trách nhiệm về sự an toàn…còn nữa tuyệt đối không được mở khăn bịt mắt nếu không tôi chẳng để ý đến cô chủ\”
\”Cô sợ tôi không quen đi xe máy sao, yên tâm tôi không phải con nít mà lộn xộn, đi nhanh đi tôi thấy khó chịu lắm rồi\” Phương Anh nghe Băng Nhi nói mà phì cười không ngờ cô nàng cũng có lúc dễ thương nói gì mà không để ý, còn cho rằng Băng Nhi con nít nên không thèm hứa làm chi
Cảm giác vừa ngồi xe máy vừa bị bịt mắt, cảm nhận sự di chuyển nhưng không biết là đi đâu làm Phương Anh thấy lân lân trong người, từng cơn gió mát mẻ cứ như vị thần vui vẻ đánh bay những suy nghĩ, tâm trạng không vui trước đó thay vào là sự rạo rực, yêu đời, chẳng biết vô tình hay có chủ ý nàng vòng tay qua eo Băng Nhi ôm lấy không quên tận hưởng cảm giác có những sợ tóc vô tình bay vào mặt mang theo hương thơm đặc trưng của chủ nhân nó
Băng Nhi đang tập trung lấy xe, từ khi cảm nhận được vòng tay Phương Anh đang ôm bản thân nàng cũng không còn tâm trạng thưởng thức gió đêm, quan sát dòng người tấp nập hồ hở đổ ra đường vào buổi tối mà thay vào đó là sự khẳng trương, chẳng biết bản thân đang len lỏi sự hạnh phúc hay một sự lo sợ bất chợt ùa về, ngồi trên cùng một chiếc xe có cùng một tâm trạng nhưng lại hiện hữu hai suy nghĩ đối lập nhau, có người mong chuyến đi không bao giờ dừng lại, có người hi vọng địa điểm cần đến xuất hiện lập tức ngay trước mắt
\”Cô chủ đến rồi, đừng vội để tôi dìu cô chủ đến bàn sẽ tự tay tháo bịt mắt\”
\”Tôi thật sự nghi ngờ cô có bán tôi không đó\”
\”Cô chủ đừng buông tay tôi là được, chẳng phải Băng Nhi này luôn kè kè, lải nhải bên cạnh cô chủ sao\” Băng Nhi vừa nói chuyện vừa đưa Phương Anh đến vị trí bàn tiệc, nhìn Lầm Tuyết Nhu đã ngồi đó nàng cũng không quên gật đầu chào \”nếu mình ở lại đây chẳng khác nào phá rối bà chủ và cô chủ ăn bữa cơm ấm áp gia đình, có nên rời khỏi đây không…cầu trời ngày mai con vẫn toàn thây\”, vừa đặt Phương Anh ngồi xuống ghế Băng Nhi liền rút tay về nhưng không nhanh bằng người ngồi kia
\”Cô nói không được buông tay tôi khi chưa mở khăn bịt mắt mà, đừng lấy mất lòng tin của tôi đối với cô chứ\”
\”Được rồi, cô chủ ngồi yên nha, tôi tháo khăn bịt mắt đây…tèn ten ten ten\” Phương Anh vì bị bịt mắt lâu quá nên khó khăn tiếp nhận lại ánh sáng, phải nheo mắt hồi lâu mới biết được bản thân đang ở đâu nhanh chóng nhìn qua Băng Nhi đang đứng hồi hợp kế bên, không chấp nhận được sự thật trước mắt liền đẩy ghế đứng lên, chưa kịp bước đi đã nghe thủ phạm lên tiếng
\”Cô chủ chưa ăn đi đâu vậy\”
\”Cô còn hỏi\”
\”Cô chủ định đi bộ về à\”
\”Thì ra cô và bà ta sắp đặt hết rồi, nói nghe hay lắm cái gì tôi mời, cái gì thành ý, chỉ có thể trách tôi đặt niềm tin vào cô mà quên mất bà ta mới là chủ nhân thật sự chống lưng\’\”
\”Tôi có gạt hay nói dối gì cô chủ đâu chứ, ăn ở đây chúng ta không phải tốn tiền đúng với vừa rẻ, món ăn ngon hay không ai cũng biết hợp với vừa ngon, trên bàn không phải có ánh nến lãng mạn hay sao chứ, những gì tôi nói hoàn toàn đúng\”
\”Tất cả cô nói tôi đồng ý nhưng tại sao địa điểm lại là ở đây, tôi cứ nghĩ chỉ có hai người bây giờ có thêm bà ta, rõ ràng tôi đang bị lừa\”
\”Từ đầu đến cuối tôi không có địa điểm càng không nói không khí chỉ có hai người, cô chủ à bây giờ cũng không về được, buổi chiều cũng chưa ăn chắc là đói rồi, có giận thì cũng phải có sức, ngồi xuống đi cho thiên hạ yên ổn, nếu cô chủ muốn không khí hai người thì đơn giản thôi tôi đi khỏi đây là được\”
\”Cô…\”
\”Được rồi, nếu con không muốn mừng sinh nhật với mẹ thì về trước đi một mình Băng Nhi ở lại cũng được rồi, mẹ sẽ cho người đưa con về\”  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.