Băng Nhi và Duy Phương đang tập kịch dưới công viên từng hành động điều làm theo kịch bản nhưng đối với người đang đứng xa chỉ nhìn thấy điệu bộ của cả hai thì nóng mặt
\”Sao cô ta nghe lời quá vậy, kêu chấp nhận tên này liền chấp nhận, lúc đó chẳng phải mở miệng là bạn thân giờ nhìn hai người đi sợ thiên hạ không biết cả hai đang là tình nhân hay sao\”
Đối với việc làm diễn viên bất đắc dĩ Băng Nhi cũng không lo lắng vì bạn diễn bên cạnh là Duy Phương thành ra tâm trạng rất thoải mái, từng hành động dựa vai, nắm tay hay ôm ấp không vấn đề gì khó khăn, còn Duy Phương do yêu thầm Băng Nhi nên nhân cơ hội này mà hưởng thụ vẻ mặt hiện lên sự hạnh phúc, bề ngoài là phù hợp vai diễn nhưng trong lòng mong đây là sự thật
\”Nhi nè còn cảnh hôn nữa là ok rồi\”
\”Cái gì, có hôn nữa hả, mà ai hôn ai\”
\”Kịch bản chỉ ghi hôn môi, chứ không có để ai hôn ai\”
\”Hôn môi hả, sao chơi trội quá vậy, đổi hôn má được không, để tôi đè ông ra hôn cho khán giả lé mắt chơi\”
\”Thôi đi bà, bà đóng nữ chính chứ không phải nam chính ở đó ham hố, để mai bàn lại vấn đề kịch bản nhưng phải chuẩn bị trước tinh thần tập cảnh hôn nha\”
\”Nếu mình thay đổi kịch bản biến nữ chính dịu dàng thành một nhân vật ngang tàng áp đảo quái vật xấu xí mới có điểm nhấn chứ, cứ làm đi làm lại một kịch bản người ta đã biết trước kết cuộc hết rồi\”
\”Quan trọng là mình diễn thế nào chứ đổi nội dung sợ gây ra tranh cãi\”
\”Vấn đề này để sau đi, giờ cũng trễ ông nên về thì hơn, tôi phải lên nhà đây\”
\”Để tôi đưa bà lên\”
\”Đưa lên làm gì, chạy cái vèo là lên tới nơi rồi, ông quên ở đây là công viên của chung cư à, thôi về đi\”
Bị từ chối đề nghị Duy Phương lủi thủi lấy xe ra về nhưng ngoài mặt vẫn vui vẻ vẫy tay tạm biệt hẹn ngày mai tiếp tục, Băng Nhi hài lòng với bản thân về việc diễn xuất nên hồ hở lên nhà
\”Tâm trạng tốt quá ta\” Phương Anh bất ngờ xuất hiện phía sau làm Băng Nhi đang uống nước ho sặc sụa, bình nước trên tay cũng rơi xuống sàn nhà làm ước cả một góc cũng may không phải là bình thủy tinh nên tránh chuyện đổ vỡ
\”Xém chút bị cô chủ hại chết, làm gì mà như ma đi không tiếng động\”
\”Cô làm chuyện xấu nhiều lắm sao mà sợ ma\”
\”Tôi chỉ sợ ma sống thôi…mà hôm nay tâm trạng tôi rất tốt nên không muốn đôi co với cô chủ, giờ tôi phải lau chỗ này đã\”
\”Nói tôi là ma sống vậy mà không muốn đôi co, cô quay lại cho tôi\”
Do Băng Nhi bước đi nhanh còn Phương Anh đang trong tâm trạng uất ức mà dùng lực mạnh cộng với sàn nhà đang có nước làm lực ma sát giảm đi chính vì thế Băng Nhi mất thăng bằng té ngã kéo theo Phương Anh cũng trụ không vững, cảnh tượng này không phải chưa từng xảy ra chỉ có điều lần này Phương Anh nằm trên
\”Cô chủ có thể đứng lên được chưa\” Băng Nhi tuy bất ngờ khi cả hai lại môi chạm môi nhưng khi thấy Phương Anh tuy đã ngóc đầu dậy nhưng vẫn nhìn mình chưa chịu đứng lên mà cảm thấy bối rối, hình ảnh tập trung làm việc của Phương Anh lại hiện về trong đầu, ánh mắt lại giao nhau làm nàng đỏ mặt vì thế để tránh suy nghĩ lung tung liền lên tiếng nhắc nhở
\”Cô chủ à…cô…A…UM…UM\”
\”Xin lỗi…tôi…tôi về phòng\” sau khi gây ra chuyện ác Phương Anh liền bỏ trốn mặc kệ Băng Nhi vẫn đang ngơ ngác nằm đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nếu Phương Anh không chuồn lệ chỉ sợ khi nàng Bông bừng tỉnh sẽ khó sống
Phương Anh sau khi đóng cửa phòng thì đứng không vững, dang đôi tay ôm bản thân, nàng cũng không hiểu tại sao lại đi hôn Băng Nhi, khi bản thân vô tình nhìn thấy ánh mắt và đôi môi kia thì hình ảnh vui vẻ giữa Băng Nhi và Duy Phương lại hiện về chính vì điều này làm bản thân mất đi lý trí cưỡng hôn Băng Nhi đến khi bản thân không thở nổi mới lấy lại tinh thần, tuy nhiên hiện tại Phương Anh chối bỏ tất cả suy nghĩ, liên tục lắc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm
\”Tại sao lại như thế, tại sao lại đi hôn cô ta, mình…mình bị làm sao thế này…không phải…không phải…chỉ là muốn dọa cô ta sợ mà biến đi\”
Phương Anh nghĩ đến nghĩ lui nhưng lại quên một điều mới đầu tuy nàng cưỡng hôn Băng Nhi nhưng sau đó là nụ hôn ngọt ngào diễn ra giữa hai người tình nguyện