[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh – Phần 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Truyện Les] Bản Hợp Đồng Định Mệnh - Phần 11

Đứng trước cửa phòng Phương Anh, Băng Nhi lưỡng lự không biết có nên gõ cửa để đưa món quà hay đợi đến ngày mai vào giờ cơm đưa luôn \”tặng quà thôi mà có gì đâu phải sợ cùng lắm thì bị từ chối như thế không phải đỡ tốn tiền xem như tự mua tự dùng, đúng…đúng từ chối cũng tốt…không đúng từ chối chẳng phải uổng công mua.\”

\”Này…ê…ê…cô đứng trước cửa phòng tôi làm gì mà nhìn có vẻ bần thần vậy\”
\”Cô chủ…cô mở cửa khi nào vậy\” có người tập trung suy nghĩ mà không biết cửa phòng đã mở từ khi nào, bản thân cứ như kẻ trộm lắp ba lắp bắp
\”Vậy cô đứng ở đây bao lâu rồi\”
\”Đâu có, định gõ cửa thì cô chủ mở đó chứ\”
\”Định gạt ai đó hả, tôi mở cửa cả buổi mà có thấy cô phản ứng gì đâu, mắt luôn nhìn món đồ trên tay kìa…mặt mày tái mét, ăn nói ấp úng định quăng bơm hại chết tôi sao\”
\”Hình như cô chủ làm chuyện ác nên cũng nghĩ người ta làm chuyện ác giống mình, cái này để cảm ơn cô chủ giúp tôi mấy ngày nay…cầm lấy\” nghe Phương Anh nói mình có ý đồ thì hồi phục thần sắc tặng quà mà cứ như ra lệnh, cầm luôn tay người đối diện đặt lên
\”Biết đâu có một bàn tay đợi sẵn để đấm thẳng vào mặt hay là có con vật nào kinh dị đang chờ tôi giải thoát nó\”
\”Mong sao nó có thể đấm cho cô chủ đến không nói được, còn nữa cô chủ toàn chơi với chuột và rắn thì còn con gì làm cô chủ sợ nữa đây, không lấy thì thôi trả lại\”
\”Nè\” Phương Anh đưa gói quà trả lại cho Băng Nhi, có người nổi giận cầm lấy với vẻ mặt giết người vừa xoay người bước đi thì có biến
\”Tôi đưa cô để mở chứ không cho cô đem về, đồ đã là của tôi thì không cho ai lấy đi, bản thân để an toàn nên làm phiền cô vậy\”
Băng Nhi vừa mở gói quà vừa chửi bới trong lòng \”nếu biết vậy đã không gói lại cho tốn tiền, không đúng không nên tặng luôn cho đỡ phiền phức\”, nhìn Băng Nhi mở quà mà Phương Anh không rời mắt nàng chỉ ghẹo con người trước mặt chứ khi mở cửa thấy Băng Nhi trên tay cầm hộp quà vẻ mặt do dự đã thấy lòng xôn xao, có đều vẫn thích chọc giận Băng Nhi để làm vui bản thân
\”Nó sẽ làm hại cô chủ đấy, mở mắt nhìn cho rõ đi\”
\”Tôi không có thói quen đeo đồng hồ\” đây là sự thật, đối với Phương Anh trên tay có thêm một cái đồng hồ chỉ gây vướn bận khi thiết kế thành ra ăn uống hay làm việc đúng giờ điều không có khả năng làm được
\”Vậy tôi đem về\” bởi vì nhìn thấy Phương Anh chưa có đồng hồ đeo tay nên Băng Nhi mới quyết định mua tặng nàng dù gì đi làm cũng phải có đồng hồ biết giờ giấc, nó cũng giúp người kia sinh hoạt đúng giờ
\”Ai cho cô đem đi, đã nói rồi cái gì là của tôi thì không cho người khác lấy đi, đừng hòng cướp đồ của tôi\” nhanh chóng giật lấy đồng hồ trên tay Băng Nhi, Phương Anh làm động tác quơ qua quơ lại như chọc tức
\”Không đeo thì lấy nó làm gì chứ\”
\”Cô tặng tôi rồi thì tôi muốn làm gì nó cũng được, đeo hay quăng đi là quyền của chủ sở hữu mà…à…tôi đoán cái này chưa đến một trăm nghìn cô định dùng món quà rẻ tiền này cảm ơn thôi sao…tôi thấy chưa đủ lắm\”
\”Cô chủ đừng quá đáng, quà tặng thể hiện tấm lòng dù gì tôi cũng chọn cả buổi mới được một thứ cảm thấy thích hợp, đợi đi sau này tôi thành đại gia sẽ tặng cô chủ một cái đồng hồ đính kim cương\”
\”Cô nói đó nha, tôi sẽ đợi hi vọng sẽ có một ngày cô thành đại gia để tôi có dịp bám theo yêu cầu cô thực hiện lời hứa ngày hôm nay\”
\”Đợi đi, hết chuyện tôi về phòng đây\” Băng Nhi tự trách bản thân thích thể hiện làm gì lỡ dại hứa tặng quà đắt tiền \”mình chắc chắn là đại gia rồi hứa làm gì để bị kinh thường đã vậy sau này còn tốn tiền tặng đồng hồ cho cô ta\”, hai phòng cách nhau chỉ một vách tường Băng Nhi vừa định mở cửa phòng như nhớ chuyện gì liền nhìn qua Phương Anh vẫn đang đứng nở nụ cười nhẹ nhàng nói lớn
\”Nếu cô chủ thấy chút lòng thành này không đủ vậy chủ nhật tôi mời cô chủ đi ăn thể hiện lòng cảm ơn được chứ\”
\”Sao đột ngột thay đổi vậy, cô định bày trò gì nữa đây\”
\”Làm gì có, chỉ muốn cảm ơn cô chủ thôi mà, trong tuần chúng ta đều bận chỉ có chủ nhật cả hai mới rảnh kia mà\”
\”Tôi muốn chọn địa điểm\”
\”Cô chủ cho xin đi, tôi đang ăn nhờ ở đậu tiền trong túi không có mấy đồng, địa điểm cô chủ chọn thế nào cũng ép chết tôi, chỗ tôi mời nhất định món ăn vừa rẻ, vừa ngon, vừa ấm cúng không chừng còn rất lãng mạn dưới ánh nến nữa\”
\”Có chỗ như thế sao, nghe cứ như nơi tình nhân đang hẹn hò\”
\”Hẹn hò gì chứ tôi mời cô chủ đi ăn, đi hay không thì nói đại bài đặt nghi ngờ tới lui hay là cô chủ cho rằng tôi không xứng đáng đi bên cạnh cô chủ, vậy tôi hiểu rồi, xem như nãy giờ Băng Nhi này chưa nói gì\”
\”Này…Này…mở cửa…mở cửa…\”
\”Ngủ rồi\”
Phương Anh nghe Băng Nhi nói với vẻ mặt tức giận thì sợ nàng hiểu lầm định mở miệng giải thích thì người kia đã nhanh chóng đóng cửa, nàng định gõ của giải thích thì nhận được lời hờn dỗi đáng yêu mà lắc đầu trở về phòng, đợi sáng mai nói chuyện dù gì từ đây đến ngày hẹn cũng còn xa nên không vội.
Từ đầu đến cuối Phương Anh đâu có ý chê thân phận của Băng Nhi tại người kia đặc điều rồi nhận định như đúng rồi, nói ra thì khi được mời đi ăn cùng với vẻ mặt diễn tả say sưa đặt biệt có khung cảnh dưới ánh nến lãng mạn, Phương Anh đã tưởng tượng ra được không khí chỉ có hai người nhưng với tính tình của nàng làm sao mà nhận lời liền được phải hỏi này hỏi nọ nhưng ai ngờ làm Băng Nhi tức giận, chỉ còn cách cầm đồng hồ mới vừa được tặng trở về phòng với tâm trạng không nói nên lời
Băng Nhi sau khi đóng cửa phòng thì thở phào một cái, không biết ý định Phương Anh gõ cửa làm gì nhưng tốt nhất kết thúc cuộc nói chuyện ở đây nếu đứng đôi co chỉ sợ với tính cách của nàng thì mọi chuyện bị lộ, chuyện mời đi ăn mặc nhiên xem thất bại tìm kế sách khác, định nhảy lên giường ngủ thì có chuông điện thoại reo lên
\”Alo Băng Nhi nghe\”
\”……..\”
\”Cô út…út về rồi sao…hay quá\”  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.