BẠN ĐANG ĐỌC
‼️🔞 Đây là truyện cao H, editor đã cảnh báo trước vậy nên ai thấy không hợp gu hoặc chưa đủ tuổi thì click back chứ đừng cố đọc rồi nói lời tổn thương nhau, mình rất đau lòng‼️
Tên Trung: 合不拢腿-啊肥阿
Tác giả: A Phì A.
Nguồn convert: Vespertine
Editor…
#1vs1
#caoh
#hhh
#hvan
#langman
#ngontinh
#ngọt
#quannhan
#songxử
#sung
#sắc
#thịt
#trùngsinh
CHƯƠNG 125: TỪ NHUYỄN DANH GIÁ, VẢ MẶT PHƯƠNG KIỀU KIỀU
Tác giả: A Phì A
Editor: Hà Y
Quý Trình cũng đồng ý, nói với cô: \”Nhuyễn Nhuyễn, em nghe lời bọn họ đi, thật sự bây giờ em không cần phải làm gì, học Đại học tương đói tốt, vào Đại học sau đó trở thành một người trí thức.\”
Từ Nhuyễn không biết tại sao sau khi ngủ dậy mọi người ai cũng gọi cô là Nhuyễn Nhuyễn.
Trong lòng cô thật sự có chút hưng phấn, trước đây cô muốn học Đại học nhưng khong được, trong lòng vẫn luôn nuối tiếc.
Cô muốn trải qua cảm giác được học Đại học, hiện tại đã có đủ điều kiện nên không hề từ chối.
Buổi chiều Lục phu nhân tìm Từ Nhuyễn ra ngoài, muốn đưa cô đi dạo phố mua quần áo.
Từ Nhuyễn nghe muốn mua thêm quần áo có chút hoảng sợ: \”Mua thêm quần áo làm gì ạ? Trong tủ còn rất nhiều quần áo chưa mặc đến. Quần áo nhiều lắm rồi, không cần mua thêm đâu.\”
Lục phu nhân: \”Sao giống nhau được chứ? Đống quần áo kia là mẹ nhờ người mua cho con, hôm nay mẹ muốn đưa con đi dạo phố là muốn để con tự mình chọn đồ, vậy nên sao có thể giống nhau được, lúc đi dạo phố, tình cảm của mẹ con sẽ được cải thiện tốt đẹp lên, hơn nữa quần áo mới có như kia sao có thể gọi là đủ được? Bây giờ ta muốn bù đắp nhiều cho con, hận không thể đưa hết đồ vật tốt nhất trên thế giới đến trước mặt con. Mới có một chút như này không thể đủ, cho nên đi theo mẹ, mẹ đưa con đi dạo bù đắp nhiều năm qua hai mẹ con chúng ta đã bỏ lỡ, không thể nuối tiếc được.\”
Tên Từ Nhuyễn không hề được đặt sai, giống hệt như cô mềm mại, dễ mềm lòng, nhìn thấy vẻ mặt tủi thân của phu nhân cô cũng không còn cách nào, chỉ có thể cùng bà đi dạo phố.
Lúc trên đường đi dạo phố Lục phu nhân muốn vào nhà vệ sinh, cô đứng bên ngoài chờ, trên tay cầm túi lớn túi nhỏ.
Cô không nghĩ ngay tại đây có thể gặp được Phương Kiều Kiều.
Phương Kiều Kiều không biết tại sao cô lại xuất hiện ở đây, dọa cô ta nhảy dựng người lên, gọi cô: \”Từ Nhuyễn, sao cô lại ở đây? Cô đến cửa hàng mua đồ gì vậy? Sao cô có tiền mà đến đây mua?\”
Phương Kiều Kiều nói xong sau đó cố ý bước đến sờ sờ túi lớn túi nhỉ trên tay cô, trào phúng: \”Cửa hàng ở đây không phải là nơi cô có thể đến, bây giờ cô làm gì mà nhiều tiền thế? Hơn nữa hiện tại Qúy Trình không có công việc, không được làm trong quân ngũ nữa, cho nên khẳng định không hề có một nguồn thu nhập nào. Tự nhiên không thể có tiền cho cô được, cô ở đây mua một đống đồ như này, chắc không phải cô ra ngoài câu đàn ông đấy chứ!\”
Từ Nhuyễn nhìn vẻ mặt của người phụ nữ này hết nói rồi, đưa một đống đồ đến trước mặt cô ta không cho chạm vào: \”Mắc mớ gì đến cô? Chuyện tôi có tiền hay không đều không hề liên quan đến cô, miệng cô nên sạch sẽ một chút đi, cô đi câu đàn ông thì đúng hơn đấy.\”
\”Việc này nói ra không phải không không có chứng cứ, vừa thấy đã biết, cô không có tiền, sao có thể mua được mấy thứ này? Vậy nên không phải cô thật sự đi câu đàn ông đó chứ? Tìm được ông chủ lớn bao nuôi à? Cô làm tiểu tam hả?\” Phương Kiều Kiều càng nói càng vui sướng phụ ra một tiếng cười: \”Hóa ra cô lại thấp hèn đến thế, dám đi làm tiểu tam, không sợ bị người ta cạo trọc đầu hả?\”