Mồ hôi lạnh trên đầu Vân Chỉ Phong rơi xuống, trong giây lát chỉ cảm thấy bị Diêm Vương điểm danh cũng chỉ có thế mà thôi.
Đêm qua hắn lo lắng về kế hoạch hôm nay suốt đêm, không phải là lo về hành động hôm nay, mà là lo lần đầu tiên hắn gặp trưởng bối duy nhất được người trong lòng nhận này, nên để lại ấn tượng tốt như thế nào.
Nhưng hiện tại, chuyện hắn lo sợ nhất vẫn xảy ra.
Vân Chỉ Phong ngừng thở, cả người cứng đờ từ từ ngẩng đầu, nhìn về tiểu lão đầu đang lạnh mặt bưng chén trà.
Tiểu lão đầu đơ mặt đối diện với hắn.
Từ cặp mắt kia, Vân Chỉ Phong như nhìn thấy được bốn chữ.
Không có cảm tình.
Trong nháy mắt, hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ bây giờ hắn nghe Tống Nam Thời, lấy linh thạch ra làm quà gặp mặt còn được hay không.
Nhưng Tống Nam Thời hoàn toàn không ý thức được Vân Chỉ Phong bị sét đánh giữa trời quang. Nàng đang cực kỳ vui mừng, nắm lấy cánh tay Vân Chỉ Phong, gọi: \”Lão nhân!\”
Hai chữ không lớn không nhỏ thốt ra, khuôn mặt già nua không chút biểu cảm của Sư lão đầu kia suýt nữa không giữ được.
Ông ấy nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, mắng: \”Ngồi trên đất còn ra thể thống gì nữa! Còn không mau đứng dậy!\”
Tống Nam Thời còn chưa hiểu gì, Vân Chỉ Phong đã bị mắng hoàn hồn, lập tức đỡ Tống Nam Thời đứng dậy, sau đó lễ phép chào hỏi trưởng bối của người yêu: \”Chào tiền bối.\”
Hắn cố gắng cứu vãn chút cảm tình của mình.
Thì thấy mặt Sư lão đầu xị xuống, khó chịu nhìn hắn.
Vân Chỉ Phong lập tức căng thẳng, không biết mình lại phạm phải điều kiêng kị gì.
Mà Sư lão đầu thấy hắn không làm gì, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không thể nhịn được nữa, nhìn hắn giống như đệ tử: \”Ta nói này, chàng trai trẻ, ngươi buông tay đi!\”
Vân Chỉ Phong: \”!\”
Lúc này hắn mới phát hiện mình quá căng thẳng, sau khi đỡ Tống Nam Thời dậy thì vẫn nắm tay nàng.
Hai lần động tay động chân với cô nương nhà người ta trước mặt trưởng bối, Vân Chỉ Phong im lặng một lát, yên lặng buông lỏng tay ra.
Lúc này Sư lão đầu mới miễn cưỡng hài lòng, lập tức hừ lạnh một tiếng, đơn phương thổi râu trừng mắt với Vân Chỉ Phong.
Giữa hai người có trận chiến khốc liệt, nhưng Tống Nam Thời còn không nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc. Vân Chỉ Phong vừa buông tay nàng thì nàng đã chạy đi, trong đầu nàng chỉ có chính sự, tiến lên lập tức nói: \”Lão nhân, người cảm thấy thế nào? Có bị thương hay không? Còn có thể đi lại hay không?\”
Vừa nói vừa kéo người, muốn để ông ấy đi hai bước.
Khuôn mặt cha kế nghiêm khắc của Sư lão đầu suýt không giữ được.
Ông ấy không thể nhịn được nhìn về phía Tống Nam Thời, đưa mắt ra hiệu với nàng, định dùng sự ăn ý nhiều năm giữa bọn họ để truyền đạt ý.