Trình Chước đánh bài poker thua không ít ván, lúc ván tiếp theo kết thúc, cậu vừa định đi tìm Cố ca, lại vô tình nhìn thấy Lâm Thanh Nhiên đang ngồi uống rượu với người đàn ông khác!
Trình Chước dụi dụi mắt, không thể tin được cảnh tượng trước mắt, vội vàng kéo Cố Tích vừa mới bước vào cửa sang một bên.
“Cố ca… đó là Lâm Thanh Nhiên phải không? Sao cậu ta lại ngồi chung với… người khác vậy?” Trình Chước uống cũng không ít rượu, đầu óc có hơi choáng váng, thấp giọng nói: “Sao lại thế này, hay là anh đi hỏi thử xem?”
“Không cần lo.” Cố Tích thản nhiên nói.
Loại mức độ tiếp xúc này với Lâm Thanh Nhiên mà nói chỉ là chuyện thường ngày thôi, dù có đi hỏi cũng chẳng hỏi ra được gì, muốn nhờ vậy mà làm đối phương tỉnh ngộ thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Ít nhất cũng phải đợi đến khi Lâm Thanh Nhiên thực sự làm chuyện gì quá đáng rồi hẵng nói.
Huống hồ hiện tại, Cố Tích cũng lười quản, mắt không thấy, lòng không phiền.
Trình Chước: “Hả?”
Cố Tích vỗ vỗ vai cậu ta: “Cậu cũng đừng quan tâm, đi uống rượu đi.”
Trình Chước vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu vì sao Cố ca lại nói mặc kệ, nhưng đầu óc cậu vốn đã không nhanh nhạy, uống rượu xong lại càng trì độn, chỉ nghĩ lát nữa về kể cho Hứa Cảnh Nhân nghe.
Cậu sợ sau khi tỉnh rượu sẽ quên mất chuyện này, thuận tay lấy điện thoại ra, “rắc” một phát chụp lại cảnh bên Lâm Thanh Nhiên, để mai xem ảnh còn nhớ.
Cố Tích trở lại chỗ ngồi lúc nãy, trò chơi đã kết thúc, người vây xung quanh cũng gần như tản đi hết.
Ngôn Tòng Du vẫn không nhúc nhích, còn ngồi nguyên tại chỗ.
Cố Tích ngồi xuống, nhờ có chút va chạm vừa rồi nên lúc nói chuyện cũng tự nhiên hơn vài phần, thuận miệng hỏi: “Huynh đệ, cậu học khoa nào vậy?”
Ngôn Tòng Du nhìn Cố Tích, một lát sau mới trả lời: “Khoa Nghệ thuật, học mỹ thuật.”
Cố Tích lại hơi ngạc nhiên, Lâm Thanh Nhiên cũng là học mỹ thuật, vậy xem ra cũng dễ hiểu tại sao Lâm Thanh Nhiên lại quen biết Ngôn Tòng Du.
Chỉ mong Lâm Thanh Nhiên đừng gặp ai cũng gây tai họa, Cố Tích có ấn tượng rất tốt với Ngôn Tòng Du, cũng không muốn thấy cậu ấy bị vẻ giả tạo của Lâm Thanh Nhiên che mắt, cuối cùng rơi vào kết cục giống như kiếp trước.
Trong phạm vi khả năng cho phép, Cố Tích muốn cứu được một người thì cứu một người.
Nghĩ vậy, Cố Tích khách sáo nói tên mình: “Cố Tích, là ——”
Ngôn Tòng Du nhẹ giọng nói: “Tôi biết anh, khoa Tài chính.”
Cố Tích khựng lại.
Nếu chỉ là bạn cùng trường bình thường, biết anh cũng không có gì lạ, dù là từ diễn đàn trường hay bạn bè giới thiệu thì cũng bình thường.
Nhưng Ngôn Tòng Du đã biết anh từ hồi đại học, vậy tại sao kiếp trước lúc họ gặp nhau, Ngôn Tòng Du không chỉ không nhắc tới chuyện này, mà còn tỏ ra như thể hoàn toàn không quen biết anh?