Vinh Thành có không ít điểm du lịch nổi tiếng, lần này Cố Tích và mọi người dự định đi Cửu Án Sơn, buổi chiều ngày đầu tiên lên đường, ngủ lại một đêm trên đỉnh núi, hôm sau ngắm bình minh rồi trở về.
Trước khi đi, Cố Tích gọi điện cho Ngôn Tòng Du, nhắc nhở cậu ấy mang theo ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt, trên núi chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm khá lớn.
Ngày xuất phát, Cố Tích lái xe chở các bạn cùng phòng trước, sau đó đi đón Ngôn Tòng Du.
\”Cậu mang đồ ăn chưa?\” Trình Chước tựa đầu lên người Hứa Cảnh Nhân, oằn oại hỏi: \”Tôi ngồi ở băng ghế sau, đói muốn chết, tôi muốn ăn gì đó.\”
Hứa Cảnh Nhân kéo đầu Trình Chước ra, \”Ráng nhịn đi, tôi cũng chẳng mang gì theo.\”
Cố Tích lấy hộp kẹo bên cạnh ném cho Trình Chước, \”Đợi chút nữa dừng xe.\”
Ban đầu Ngôn Tòng Du nói sẽ tự đến tìm họ, nhưng Cố Tích cảm thấy thế phiền phức, tiện thể đi đón cậu ấy thì tiện hơn, khỏi phải để cậu ấy đi một chuyến riêng.
Tới dưới ký túc xá, Cố Tích thấy Ngôn Tòng Du đã đứng chờ ở đầu đường, liền hạ kính xe, vẫy tay gọi: \”Tiểu Ngôn, bên này.\”
Hôm nay trời nắng, nắng gắt bên ngoài, Ngôn Tòng Du đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, lộ rõ đường nét cằm sắc bén, dáng người cao gầy thon dài, đứng dưới tán cây mát mẻ. Nghe thấy tiếng Cố Tích gọi, cậu ấy liền bước về phía bên này.
Cố Tích xuống xe, giúp Ngôn Tòng Du để ba lô vào cốp xe, tiện tay đưa luôn hai bịch đồ ăn vặt cho Trình Chước.
\”Để chỗ ngồi phía trước cho cậu.\” Cố Tích nói với Ngôn Tòng Du: \”Đường đi xa, có thể ngủ một giấc.\”
Ngôn Tòng Du đáp: \”Được.\”
Rời trường học, Cố Tích vừa lái xe vừa trò chuyện: \”Tiểu Ngôn, trước đây cậu từng đi Cửu Án Sơn chưa?\”
Ngôn Tòng Du đáp: \”Hồi cấp ba, lúc hoạt động tập thể từng đi một lần.\”
Cố Tích và Ngôn Tòng Du học cùng trường cấp ba, nhắc tới chuyện này, hắn dường như có chút ấn tượng, hồi tưởng nói: \”Lần đó lúc lớp 11 phải không? Hình như tôi cũng đi.\”
Trường Nhất Trung Vinh Thành từng tổ chức hoạt động leo núi tập thể cho học sinh, nhưng số người tham gia không nhiều, vì rơi vào kỳ nghỉ nên phần lớn học sinh thà về nhà nghỉ ngơi.
Cuối cùng mỗi lớp chỉ có vài người tham gia, tổng cộng cũng chỉ vừa đủ hai chiếc xe buýt.
Ngôn Tòng Du gật đầu, \”Đúng lần đó, phong cảnh trên núi cũng đẹp lắm.\”
Cố Tích đã không nhớ rõ chi tiết hoạt động lần đó, chỉ là không ngờ, từ rất lâu trước đây, hắn và Ngôn Tòng Du đã từng có cơ hội tiếp xúc, nhưng lại bỏ lỡ, nghĩ lại thấy có chút tiếc nuối.
\”Lúc đó cậu từng giúp tôi dựng lều.\” Ngôn Tòng Du do dự một chút, vẫn là nhỏ giọng nói ra.
Cố Tích nhíu mày, hoàn toàn không nhớ, \”Thật hả?\”
Hắn thật sự nghĩ không ra, với diện mạo hiện giờ của Ngôn Tòng Du, hồi cấp ba chắc cũng không phải kiểu người dễ bị lẫn lộn, sao hắn chẳng có chút ấn tượng nào.