[Trọng Sinh] Khi Tỉnh Lại, Ta Đá Vai Chính Thụ / Đổi Bà Xã Mới Thì Có Gì Sai – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Trọng Sinh] Khi Tỉnh Lại, Ta Đá Vai Chính Thụ / Đổi Bà Xã Mới Thì Có Gì Sai - Chương 19

Trên mặt Ngôn Tòng Du hiện lên biểu cảm khó mà hình dung nổi, \”…Em trai trong nhà?\”

\”Chứ còn gì nữa?\” Cố Tích cười, \”Chẳng lẽ là nhặt em trai trên đường về?\”

Ngôn Tòng Du lập tức có chút xấu hổ, hóa ra chính mình vừa nãy tự mình suy nghĩ lung tung, nhưng lại chẳng thể mở miệng thừa nhận mình vừa rồi hiểu lầm.

\”…Em trai cậu nhìn chẳng giống cậu lắm.\” Ngôn Tòng Du cố ý hòa hoãn bầu không khí.

\”Bởi vì không cùng ba mẹ.\” Cố Tích đơn giản giải thích, rồi giới thiệu: \”Em trai tôi, Lộ Trì.\”

Biết được nam sinh này là em trai của Cố Tích, tâm trạng bực bội ban nãy trong lòng Ngôn Tòng Du cũng tan biến, thở phào nhẹ nhõm, nói: \”Em trai cậu đáng yêu thật.\”

\”Đúng không.\” Cố Tích cười một tiếng, vừa định quay đầu giới thiệu thì nhìn thấy nhóc con kia đang yên lặng nhìn Ngôn Tòng Du, bộ dáng như muốn nói gì đó mà lại thôi.

Ánh mắt Cố Tích đảo qua hai người họ, nghi hoặc nói: \”Hai người gặp rồi à?\”

Lộ Trì nói: \”Em biết Ngôn học trưởng, vẫn luôn nghe thầy cô nhắc tới anh ấy… Anh thật lợi hại, trong trường còn có ảnh của anh.\”

Ngôn Tòng Du ngẩn ra, \”Cảm ơn.\”

Cố Tích chớp mắt, quay sang nhìn Ngôn Tòng Du, tò mò nói: \”Cậu không phải học mỹ thuật sao?\”

Ngôn Tòng Du quay đầu lại giải thích: \”Trước kia cũng từng tham gia vài cuộc thi.\”

\”Thảo nào nó biết cậu.\” Cố Tích gật đầu nói.

Ngôn Tòng Du còn định nói gì đó nhưng sau cùng cũng rời đi, Lộ Trì lúc này mới do dự mở miệng hỏi: \”Anh, anh thân với Ngôn học trưởng lắm hả?\”

Cố Tích nghi hoặc: \”Tạm được, sao vậy?\”

Lộ Trì cẩn thận mở lời: \”Anh có thể nhờ học trưởng cho em mượn hai bộ tài liệu thi đấu được không, em muốn xem anh ấy thi viết cái gì.\”

Cố Tích: \”…\”

Là một người chẳng mặn mà gì với chuyện học hành, Cố Tích thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của Lộ Trì.

\”Lúc nãy người ta còn ở đây, sao không tự hỏi luôn?\” Cố Tích khó hiểu.

Lộ Trì nhỏ giọng nói: \”Em hồi hộp.\”

\”…Được rồi.\” Cố Tích nói: \”Lát nữa anh giúp em hỏi.\”

Ăn cơm xong, Cố Tích lái xe đưa Lộ Trì về nhà. Tới dưới lầu, Lộ Trì cứ dây dưa mãi không chịu xuống xe, ngập ngừng một hồi mới nói: \”Anh, anh không lên nhà sao?\”

\”Để hôm khác đi.\” Cố Tích gõ tay lên vô lăng, thúc giục: \”Tới rồi, mau lên đi.\”

\”Được thôi.\” Lộ Trì quyến luyến không rời, \”Vậy khi nào anh về nhà?\”

\”Sao em giống mấy đứa nhỏ bị bỏ lại thế?\” Cố Tích thấy buồn cười, \”Rảnh là anh về, mau lên đi, có gì thì gọi điện thoại.\”

\”Vâng.\”

Nghe thấy có thể gọi điện sau này, Lộ Trì mới gật đầu, cuối cùng cũng chịu xuống xe.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.