Cố Tích nhìn hai người ở chung cảm thấy buồn cười, nhưng vẫn kéo Lộ Trì lại gần bên cạnh mình, bênh vực người nhà mà nói: \”Đừng bắt nạt nó.\”
\”Ta có bắt nạt đâu.\” Trình Chước thở dài nói: \”Em trai cậu lạnh lùng quá.\”
\”Không phải lạnh lùng, chỉ là ít nói thôi.\” Cố Tích giải thích: \”Nó đối với ai cũng vậy.\”
Lộ Trì mang theo cà mèn, trong đó là canh bắp hầm xương do mẹ nấu, lượng rất nhiều. Cả bọn lại gọi thêm vài món ở căng-tin là đủ ăn no.
Cơm nước gần xong, Trình Chước và Hứa Cảnh Nhân không muốn quấy rầy anh em họ nói chuyện, ăn xong liền tìm cớ rời đi trước.
\”Anh…\” Không có người ngoài, Lộ Trì nắm chặt tay, nhỏ giọng nói: \”Chuyện lần ăn Tết đó…\”
Cố Tích biết nó muốn nói gì, liền gắp một đũa thức ăn cho nó: \”Chuyện đã qua rồi, không cần nhắc lại.\”
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lộ Trì, nó sửng sốt một chút, nhưng vẫn kiên trì nói: \”Em… Em có thể xin lỗi anh ấy.\”
Lộ Trì thật sự rất hối hận vì hành động bốc đồng lúc đó. Nếu không phải tại nó, anh đã không giận đến mức từ Tết tới giờ không chịu về nhà.
\”Xin lỗi ai?\” Cố Tích thản nhiên nói, \”Không cần đâu, anh chia tay rồi.\”
Lộ Trì trợn to mắt, tựa như không dám tin, cũng có chút thấp thỏm bất an: \”… Là tại em sao?\”
Cố Tích động tác khựng lại, bật cười: \”Tất nhiên không phải, chia tay trước đó hai ngày rồi, liên quan gì tới em.\”
Lộ Trì mím môi cười khẽ, trong lòng khó nén vui mừng. Bảo sao anh không giận nó chuyện lần trước. Từ hôm đó về sau, Lộ Trì luôn rất tự trách, mỗi lần lấy hết can đảm nhắn tin cho anh cũng không nhận được hồi âm, lâu dần cũng không dám làm phiền anh nữa.
\”Nói thật, chuyện lần ăn Tết ấy.\” Cố Tích nhớ lại, hình như lúc đó hắn vì Lâm Thanh Nhiên mà còn đấm Lộ Trì hai cú, ra tay cũng chẳng nhẹ.
\”Đáng ra anh nên để em xin lỗi em mới đúng, khi đó… Em không sao chứ?\”
Lộ Trì lập tức lắc đầu: \”Không sao, hoàn toàn không đau.\”
Cố Tích xoa đầu nó, hỏi: \”… Khi đó sao lại định lấy ghế đập người ta vậy?\”
Kiếp trước hắn chỉ lo quan tâm uất ức của Lâm Thanh Nhiên, hoàn toàn không để ý tới đứa em này. Tính cách của Lộ Trì tuy rằng trong mắt người ngoài có chút kỳ quái, nhưng nó không có bệnh tâm thần, sao lại vô cớ ra tay đánh người?
Lộ Trì không lên tiếng, như có chút không muốn nói, một lúc lâu sau mới thấp giọng đáp: \”Em nghe thấy anh ta gọi điện thoại, nói chuyện với người khác rất mờ ám.\”
\”Vậy sao em không nói với anh?\” Cố Tích đoán được tám phần là nguyên nhân này, hồi tưởng lại lúc đó Lộ Trì dữ tợn hệt như con cún nhỏ nổi giận, muốn lao vào cắn người.
\”Không dám nói, sợ anh giận.\”
Lộ Trì khi đó nghe điện thoại xong hoàn toàn không nghĩ được gì, chỉ nhất thời kích động, chỉ muốn đuổi đối phương ra khỏi nhà. Chờ khi chuyện qua rồi bình tĩnh lại, nó lại không dám chắc có phải mình nghe nhầm không, lỡ đâu đối phương chỉ nói chuyện bạn bè bình thường thôi thì sao?